Sáu giờ ba mươi sáng.
Hà Giai Vĩ vác cái đầu tóc rối bù như tổ quạ, mắt nhắm mắt mở lết đến cổng nhà thi đấu.
Cậu chàng là thành viên của câu lạc bộ bóng rổ một trường đại học trong thành phố. Câu lạc bộ ngày nào cũng triệu tập thành viên tập luyện buổi sáng. Nhưng dạo gần đây sân bóng rổ của trường đang tu sửa lại nên họ đành tạm thời dời địa điểm sang bên nhà thi đấu này.
"Kiếm gì lót bụng rồi vào, không lát nữa chạy không nổi."
Hà Giai Vĩ xoa xoa cái bụng lép kẹp.
Là dân bản địa nên cậu rành khu này lắm, hồi nghỉ hè ngày nào cậu cũng ra đây tập thể dục buổi sáng. Mấy xe đồ ăn sáng ở đây toàn bán sữa đậu nành với bánh bao, quán nào quán nấy y chang nhau, chẳng có gì đặc sắc.
Cậu liếc một vòng, thấy một chiếc xe bán hàng không có khách nào bèn lững thững đi tới mà chẳng thèm nhìn kỹ.
"Ông chủ, có gì ăn không, cho tôi một suất."
Hà Giai Vĩ vừa nói vừa rút điện thoại ra, lướt xem có đứa bạn nào trong đội cần mua giùm bữa sáng không.
Lâm Huyền, người đã ngồi chơi xơi nước nửa tiếng đồng hồ, thấy có khách tới thì mừng rỡ, vội vàng đứng bật dậy.
"Chào anh, phiền anh thanh toán trước."
"Ồ ồ."
Hà Giai Vĩ ngẩng đầu lên, định bụng quét mã.
Thế nhưng ngay giây tiếp theo, cậu đứng hình toàn tập. Tấm biển hiệu trên chiếc xe ăn trước mắt ghi rành rành mấy chữ:
Gà Rán Giòn Rụm Cỡ Bự / 35 tệ một suất.
Ủa, khoan đã!
Hà Giai Vĩ dụi dụi mắt mấy lần, chắc chắn mình không nhìn nhầm.
Cậu lập tức quay sang nhìn Lâm Huyền với ánh mắt không thể quái dị hơn.
Ai lại đi bán gà rán – cái thứ dầu mỡ này – vào lúc sáu rưỡi sáng tinh mơ ở cổng nhà thi đấu cơ chứ?
Mà giá này cũng chát quá đi!
"Ờm, ở đây có sữa đậu nành với bánh bao không anh?"
Hà Giai Vĩ ngập ngừng hỏi nhỏ.
"Xin lỗi anh, tôi chỉ bán gà rán thôi. Anh còn muốn mua không?"
Lâm Huyền thấy vẻ mặt của cậu khách thì biết ngay phi vụ này tám phần là toang rồi. Nhưng hắn cũng chẳng bận tâm lắm.
"Tôi..."
Hà Giai Vĩ vừa định từ chối thì thấy điện thoại có tin nhắn mới.
"Mua giùm tao suất ăn sáng, kiếm gì mặn mặn đi, đừng có mua sữa đậu nành với bánh bao nữa."
Hà Giai Vĩ nhìn tin nhắn trên điện thoại, rồi lại ngước nhìn xe gà rán trước mặt.
Cậu nhanh tay gõ chữ.
"Cổng có ông bán gà rán á, ăn không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!