Dù là bán cánh gà nướng trước đây, hay bán thịt luộc sốt tỏi và mì lòng cay ở sự kiện xem mắt, thì ít nhất thời gian bán hàng cũng rơi vào đúng giờ cơm nước đàng hoàng.
Còn tuần tới, với thời gian mở hàng ngẫu nhiên mỗi ngày, thì đúng là trời mới biết hắn sẽ phải buôn bán vào lúc nào. Hắn có thể phải dọn hàng ra bán vào bất cứ khung giờ nào trong ngày.
Cơ mà may một nỗi, nhiệm vụ lần này hình như không có yêu cầu về doanh số thì phải?
Cụ thể thế nào, chắc phải đợi đến thứ Hai tuần sau, khi nhiệm vụ mỗi ngày được làm mới, mới biết được.
Tất nhiên, giờ đã sở hữu một căn biệt thự to vật vã thế này, nói trắng ra là muốn nằm ngửa ăn sẵn, mặc kệ nhiệm vụ luôn cũng chẳng sao. Nhưng Lâm Huyền cảm thấy mình vẫn chưa đến mức ngồi không chờ chết. Đời người phải có chút thử thách thì mới thêm phần ý nghĩa chứ.
Lâm Huyền vừa ngâm mình trong chiếc bồn tắm rộng thênh thang, vừa bắt đầu suy nghĩ về nhân sinh.
Ừm, hoàn toàn không phải vì ngâm mình sung sướng quá nên đầu óc trống rỗng đâu nhé.
Sáu giờ chiều.
Tại khu ẩm thực của sự kiện xem mắt, ngay đúng vị trí mà Lâm Huyền đã bày hàng hôm qua.
"Ủa, ông chủ Lâm to lù lù của tôi đâu rồi?"
Một thực khách gào lên thất thanh.
Bao Nhất Hải nhíu chặt mày, một cảm giác quen thuộc đến lạ kỳ ùa về. Hình như từ rất lâu rất lâu rồi… à không, là tuần trước thì phải, cũng đã từng có một màn "bốc hơi" không lời từ biệt y hệt thế này.
"Chắc ông chủ Lâm có việc bận đột xuất thôi."
Khang Viễn liếc đồng hồ mấy lần, chắc mẩm một trăm phần trăm là mình không đến sớm.
"Có ai hôm qua về muộn, thấy lúc ông chủ Lâm dọn hàng không ạ? Ông chủ có dặn dò gì không?"
Một người bắt đầu tìm kiếm "nhân chứng".
Quả thật có vài người hôm qua về khá trễ. Họ lập tức cố vắt óc nhớ lại tình hình lúc Lâm Huyền dọn hàng.
Thế nhưng, mọi thứ đều bình thường.
Ông chủ Lâm chẳng nói năng gì. Cứ thế lẳng lặng dọn hàng rồi đi, y như mọi khi. Ai mà ngờ được, hôm nay người đã biến mất tăm.
Cả đám đông mắt to mắt nhỏ nhìn nhau, mặt ai nấy đều tiu nghỉu.
"À đúng rồi, mày không phải có cái nhóm thông báo ông chủ Lâm mở hàng gì đó à?"
Khang Viễn bỗng la lên một tiếng, nhớ ra chuyện Bao Nhất Hải từng kể với mình. Vì vậy nên cậu ta biết đến sự tồn tại của cái nhóm chat kia.
"Mày vào nhóm hỏi xem ông chủ Lâm sao rồi," Khang Viễn giục.
Nghe vậy, các thực khách khác cũng đồng loạt quay sang nhìn Bao Nhất Hải.
"Còn có cả nhóm thông báo cơ á?"
"Anh giai ơi, kéo tôi vào nhóm với."
"Mấy ông lẳng lặng lập nhóm mà không báo anh em một tiếng là sao?"
"Sao không nói sớm, tôi đứng đây đợi nửa tiếng rồi đấy."
Mọi người xúm lại nhao nhao, người nào người nấy lăm lăm điện thoại trên tay, đòi vào nhóm cho bằng được.
"…"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!