Ông chủ này chỉ yêu cầu mang thú cưng, chứ có quy định phải là thú cưng của mình nuôi đâu, vậy mình đi mượn một con chẳng phải là được rồi sao?
Ý nghĩ này lóe lên trong đầu thanh niên, dù sao thú cưng cũng không biết nói, chẳng lẽ nó mách lẻo với ông chủ là mình không phải chủ nó được?
Nghĩ đến đây, mắt anh ta sáng rực, quay đầu đi thẳng.
Anh ta nhớ ngay bên cạnh là công viên, bình thường có khối người dắt chó đi dạo ở đó, lo gì không mượn được chó?
Nhưng thực tế chứng minh, anh ta đã nghĩ quá đơn giản.
Người lạ với nhau, ai lại tùy tiện cho mượn chó bao giờ.
Một bà cô dắt con Poodle, lắc lắc mái tóc xoăn, nhìn anh ta đầy nghi ngờ.
"Mượn chó của tôi đi mua đồ? Đồ gì mà bắt phải dắt chó mới bán?"
"Ui giời, ngay đằng trước thôi, có cái xe bán bánh ngô. Cô ơi, cháu mượn mấy phút thôi, trả cô ngay mà." Thanh niên giải thích, giọng điệu van nài.
"Thời buổi này còn mấy thanh niên ăn bánh ngô nữa, cậu nói thế ma nó tin à! Cậu không phải định trộm chó đấy chứ?"
Ánh mắt bà cô sắc lẻm, cả người cảnh giác cao độ, lớn tiếng: "Đây chắc chắn là chiêu trò trộm chó mới rồi! Cậu biến ngay đi, không tôi báo công an đấy!"
Nói báo công an chỉ là dọa, nhưng giọng bà cô to quá, lập tức thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh.
Mấy người dắt chó gần đó nghe thấy, đều nhìn sang với ánh mắt cảnh giác.
Một ông già giữ chặt con chó của mình, nói thẳng thừng: "Trộm chó mà gặp dân làng tôi hồi xưa là bị đánh chết đấy."
"Trời ơi, cháu không trộm chó, cháu việc gì phải thế."
Thanh niên cảm thấy mình oan hơn Thị Mầu, bị mọi người hiểu lầm, vừa tức vừa cuống, nhưng cũng không dám nhắc chuyện mượn chó nữa.
Anh ta rụt cổ, lủi thủi bỏ đi.
Sau lưng còn văng vẳng tiếng bàn tán.
"Giờ bọn lừa đảo lắm chiêu thật."
"Đúng đấy, mọi người phải cẩn thận."
Những lời này lọt vào tai thanh niên, làm anh ta uất ức muốn chết.
Đổi là người khác, gặp tình huống này chắc bỏ cuộc rồi, dù sao đồ ăn ngon đến mấy cũng chẳng phải thuốc tiên.
Nhưng thanh niên này lại thuộc dạng cố chấp, càng khó càng đâm đầu vào.
"Ông đây không tin hôm nay không ăn được cái bánh ngô nào!"
Thanh niên vừa lầm bầm, vừa nghĩ cách.
Anh ta lôi điện thoại ra, gõ vào thanh tìm kiếm: "Làm thế nào để có được một con thú cưng nhanh chóng và tạm thời".
Anh ta biết thừa mình không có ý định nuôi thú cưng, vì miếng ăn mà nuôi một con thì cái giá phải trả quá lớn, không đáng.
Vốn chỉ định thử vận may, có bệnh thì vái tứ phương.
Ai dè tìm kiếm một hồi, lại ra một cách giải quyết không ngờ tới
- Dịch vụ dắt chó thuê tận nhà.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!