Chương 42: Cảnh này, hình như hôm qua vừa mới thấy...

Thấy người lạ mặt không rõ mục đích, Lý Phi cũng có chút muốn từ chối. Nhưng không hiểu sao, cậu nghe giọng nói của người đàn ông này lại có cảm giác quen quen, hình như đã nghe ở đâu đó rồi. 

Hít hà mùi thơm của tô mì lòng cay, cuối cùng cậu vẫn không cầm lòng được. 

Cậu nói một tiếng cảm ơn, rồi cắm đầu ăn ngấu nghiến.

"Ngon bá cháy!" Dù lúc quay phim đã biết tô mì này chắc chắn không phải dạng vừa, nhưng đến khi thực sự nếm thử, cậu mới càng thấu hiểu nụ cười rạng rỡ trên mặt hội Lý Đại Bảo.

"Tôi xem lại một lần nữa được không?" Người đàn ông chỉ vào chiếc laptop. 

Đúng là há miệng mắc quai, Lý Phi gật đầu, đưa máy tính cho anh ta.

Đoạn video vỏn vẹn bốn mươi lăm giây được người đàn ông xem đi xem lại mấy lần. 

Đến khi Lý Phi ăn xong tô mì. Lý trí của cậu mới thoát ra khỏi cơn đói. Và cậu lập tức nhận ra cảm giác quen thuộc này bắt nguồn từ đâu.

"A, anh là vị đại gia đó!" Lý Phi đột nhiên nhớ ra. Chính vì xem buổi livestream chiều hôm qua mà cậu mới quyết định đến đây quay phim.

"Đại gia gì chứ, tôi tên là Tạ Hồng Vũ." Tạ Hồng Vũ có vẻ không khoái cái danh "đại gia" cho lắm. Nhưng trọng điểm của anh ta không nằm ở đó. 

Vấn đề mấu chốt là đoạn video này. Xét về thành phẩm, độ hoàn thiện rất cao. 

Bất kể là kỹ năng quay phim hay dựng phim của Lý Phi đều thể hiện cực kỳ xuất sắc. 

Điều này khiến Tạ Hồng Vũ nảy sinh ý muốn chiêu mộ nhân tài này. 

Hơn nữa, anh ta vừa nghe ngóng từ ba người đi cùng Lý Phi lúc nãy. Tên nhóc này hình như còn là sinh viên năm cuối, lại còn học khoa đạo diễn.

Thế là anh ta đi thẳng vào vấn đề. 

"Có hứng thú đến công ty của tôi thực tập không?" 

Hoạt động tổ chức sự kiện rất nhiều lúc cần những nhân tài về mảng quay phim chụp ảnh.

Tạ Hồng Vũ cũng giới thiệu sơ qua về tình hình công ty mình.

Lý Phi sung sướng đến muốn nhảy lên. 

Phải biết rằng sinh viên khoa đạo diễn muốn tìm được việc làm phù hợp không hề dễ. 

Nhà có điều kiện, có "ô dù" thì đương nhiên sẽ được vào các công ty phim ảnh. 

Còn kiểu sinh viên quèn không có cửa sau như cậu, phần lớn sẽ lận đận khắp nơi, cuối cùng chìm nghỉm giữa biển người. 

Chỉ là cậu không bao giờ ngờ tới, mình lại nhận được lời mời làm việc đầu tiên trong đời ở một nơi như thế này.

"Không vấn đề gì ạ, sếp Tạ! Em rất có hứng thú!" Lý Phi biết cơ hội không thể bỏ lỡ, mình có phải thánh nhân như ông chủ Lâm đâu. Gặp được cơ duyên thế này, dĩ nhiên phải nắm thật chặt.

"Cậu hãy nhanh chóng hoàn thành sản phẩm phim tài liệu mini này, sau đó gửi hồ sơ đến công ty." 

"Tuy tôi có thể ép cậu vào công ty, nhưng cậu cũng cần có thứ gì đó để mọi người tâm phục khẩu phục." 

Tạ Hồng Vũ gật đầu hài lòng. 

Đúng rồi, đây mới đúng là phản ứng của người bình thường khi có cơ hội chứ. 

Nếu trên đời ai cũng như ông chủ Lâm thì chẳng phải sẽ loạn hết cả lên sao.

Ở đây cũng đã mất kha khá thời gian, Tạ Hồng Vũ để lại thông tin liên lạc rồi đi thẳng. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!