Chương 419: Tôi cầm tinh con chó có được không?

"Không phải thức ăn chín cho thú cưng sao? Sao anh lại ăn?"

Cô gái xếp hàng thứ hai phản ứng cực nhanh, bóc mẽ ngay tại trận.

"Hơ..."

Lương Đông ngớ người, nói thật lòng, cái bánh ngô này ngon đến mức anh ta quên béng mất nó là đồ ăn cho chó.

Nhưng bị cô gái hỏi, anh ta cũng thấy hơi ngượng.

Dù sao thì, đi tranh ăn với chó nhà mình, nói ra cũng chẳng hay ho gì, mất mặt lắm.

Lương Đông não nhảy số cực nhanh, lập tức đổi giọng: "Tôi chỉ nếm trước cho Hạt Dẻ nhà tôi xem thế nào thôi."

Nói xong, anh ta còn cố tình xoa đầu Hạt Dẻ, ra vẻ người chủ quan tâm đến bữa ăn của thú cưng hết mực.

Lý do này nghe lọt tai hơn hẳn, lập tức xây dựng hình tượng một người chủ chu đáo, sợ thú cưng ăn phải đồ không ngon.

Lương Đông thầm like cho sự thông minh của mình.

Hạt Dẻ như hiểu tiếng người, nhạy cảm ngẩng đầu lên, đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm Lương Đông.

Nếu biết nói, chắc chắn nó sẽ bật lại một câu.

Làm gì có ai nếm thử... à không, nếm hộ chó mà xơi hết cả nửa cái thế.

Anh mới là chó thật sự ấy!

Cô gái nghe Lương Đông nói vậy, mắt sáng rực, như được khai sáng.

"Đúng rồi, cách nói này... thái độ này được đấy! Lát nữa tôi cũng nếm trước cho bé cưng nhà tôi."

Cô gái hào hứng nói.

Lương Đông gật đầu lia lịa: "Chuẩn rồi, phải thế chứ, đồ mua bên ngoài, mình là con sen, phải nếm trước mới yên tâm được."

Lâm Huyền nghe hai người tung hứng, khóe miệng giật giật, nhưng cũng không tiện nói gì.

Dù sao người ta mua về tự ăn hay cho thú cưng ăn, đúng là không phải việc hắn quyết định được.

Muốn trách, chỉ có thể trách bánh ngô hắn làm ngon quá thôi.

Mùi vị bánh ngô, cả người lẫn chó đều muốn biết.

"Ông chủ, cho tôi thêm hai cái bánh gà nữa."

Lương Đông nói xong với cô gái, liền quay sang đặt thêm.

Lâm Huyền nhanh tay gói bánh, đưa cho Lương Đông.

Lương Đông nhận bánh, nhường chỗ cho cô gái.

Cô gái đứng trước xe hàng, hít một hơi thật sâu mùi thơm bay ra, nuốt nước bọt cái ực.

Cô nói: "Soái ca, cho mỗi loại một cái nhé."

Lương Đông đứng bên cạnh nghe thấy, tốt bụng nhắc: "Không đủ ăn đâu."

"Không đủ á? Bé cưng nhà tôi ăn ít lắm, với lại trước khi đi tôi cho ăn một ít rồi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!