Chương 41: Tô mì này tôi mời cậu

Về bộ phim tài liệu ẩm thực mini mà Lý Phi muốn thực hiện. Đây không chỉ là đồ án tốt nghiệp, mà còn là "tấm vé thông hành" để cậu đi phỏng vấn xin việc sau này. Vì vậy, cậu đã dốc 120% công lực để chau chuốt cho từng cảnh quay.

Cùng lúc Lâm Huyền thả mì vào nồi. Lý Phi cũng chĩa thẳng máy quay vào bếp lò. Nước dùng sôi sùng sục, hơi nóng bốc lên nghi ngút. 

Trụng mì, vớt mì. 

Mì trộn phải trụng qua nước lạnh. 

Mì nước thì chan ngập trong nước dùng nóng hổi.

Lần đầu tiên vừa nấu ăn vừa bị người khác quay phim, Lâm Huyền dù có hơi không quen. Nhưng nhờ "trí nhớ cơ bắp", tay chân hắn vẫn thực hiện mọi thứ đâu ra đấy một cách nhịp nhàng.

Hắn vừa mở nắp nồi phá lấu lòng cay. Một mùi thơm đậm đà lập tức lan tỏa khắp không gian. Lý Phi đang cầm máy quay bất giác nuốt nước bọt ừng ực, cậu vội lia máy quay zoom cận cảnh vào nồi phá lấu.

Trên màn hình máy quay, lớp dầu ớt đỏ au sôi lăn tăn, nổi lên những bong bóng nhỏ xíu. Mấy miếng lòng ngập trong dầu ớt, căng bóng một lớp mỡ óng ả, khẽ rung lên mỗi khi có bọt khí vỡ tan. 

Theo từng muôi phá lấu mà Lâm Huyền rưới lên những tô mì nước và mì trộn. Từng phần mì lòng heo cay xè đã chính thức hoàn thành.

"Cảnh quay đẹp xỉu luôn!" Lý Phi dán mắt vào màn hình, trong lòng không khỏi phấn khích. 

Kể từ khi bắt đầu quay bộ phim tài liệu ẩm thực mini này, cậu đã quay không dưới năm mươi món ăn. 

Để theo đuổi sự chân thực và tự nhiên, cậu chưa bao giờ yêu cầu đầu bếp phải bày biện món ăn cho đẹp mắt. 

Thực khách thấy món ăn thế nào, cậu sẽ quay y hệt như thế.

Vốn là một sinh viên bình thường không mấy dư dả, những nơi cậu quay đa phần là các quán nhỏ ven đường, xe đẩy vỉa hè. 

Chẳng có một món ăn nào của quán nào có thể lên hình với trạng thái gần như hoàn hảo đến vậy. 

Đoạn phim này cũng vậy, Lý Phi cảm thấy chẳng cần phải chỉnh sửa hình ảnh nhiều làm gì. Nhưng khó mà tin được đây lại là sản phẩm của một quán vỉa hè. 

Tô mì lòng cay này mà thay bằng một cái bát sang chảnh hơn một chút, đặt trong nhà hàng cao cấp thì về mặt hình thức cũng chẳng thua kém bất cứ món nào.

Đợi Lý Phi quay xong cảnh đặc tả cuối cùng của ba tô mì, bộ ba Lý Đại Bảo đã nóng lòng muốn xì xụp ngay lập tức.

"Mọi người cứ ăn uống tự nhiên nhé." 

"Cứ coi như tôi không tồn tại là được." Lý Phi dặn dò một tiếng.

Cảnh thực khách thưởng thức món ăn là một trong những cảnh khó quay nhất. 

Bởi vì những người bình thường không qua đào tạo chuyên nghiệp, một khi đứng trước máy quay sẽ tự động trở nên gượng gạo, e dè, không dám thể hiện cảm xúc của mình. 

Chỉ riêng vì lý do này mà đống thước phim quay hỏng của cậu đã lên tới mấy chục GB rồi. 

Cảnh quay món ăn lúc đầu gần như hoàn hảo, nếu vì thực khách mà hỏng cả đoạn phim thì Lý Phi cảm thấy chắc mình sẽ đau lòng chết mất.

Nói thì nói vậy. 

Lý Đại Bảo vốn là một streamer, nên biểu cảm trước ống kính cũng coi như tự nhiên. 

Nhưng anh chàng đeo kính và anh chàng mê thể thao thì người hơi cứng đờ, dù cứ tự nhủ lòng đừng để ý, nhưng không tránh khỏi việc trở nên rụt rè. 

Đến đôi đũa gắp mì cũng run lẩy bẩy. 

Lý Phi nhìn mà trong lòng sốt ruột như lửa đốt. Bây giờ mà lên tiếng nhắc nhở thì chỉ làm họ càng thêm mất tự nhiên. 

Nếu không được nữa, đành phải quay lại nhiều lần để quay bổ sung vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!