Chương 38: Đại gia thật? Hay đại gia rởm?

Với kinh nghiệm ăn lòng không đếm xuể của Lý Đại Bảo, hương vị của món lòng này tuyệt đối có thể xếp hạng nhất trong lòng cậu.

Không chỉ vậy, sợi mì cũng ngon đến mức khiến người ta phải trầm trồ thán phục, cực kỳ dai ngon.

Hơn nữa, mùi thơm đặc trưng của lúa mạch trong mì đã trung hòa đi một chút cảm giác ngấy của lòng già, khiến người ta ăn rồi chỉ muốn ăn mãi không thôi.

Tuyệt! Đúng là quá tuyệt vời!

Lần này đúng là vớ được của báu rồi!

Lý Đại Bảo ăn uống vui vẻ là thế, nhưng trong lòng cũng không khỏi thắc mắc.

Với tay nghề thượng thừa thế này, mở một nhà hàng chẳng phải sẽ hốt bạc đầy túi sao, cần gì phải tốn công tốn sức làm cái nghề livestream chẳng được lòng ai này.

Đúng là lãng phí tài năng trời cho mà!

Trong phòng họp.

Tạ Hồng Vũ đứng dậy, bắt tay với người phụ nữ trước mặt.

"Cảm ơn sự tin tưởng của cô, đã đồng ý giao cho chúng tôi lên kế hoạch cho buổi hòa nhạc đầu tay của cô Lam Tâm Duyệt."

"Anh khách sáo quá."

Hai người nói vài câu xã giao.

Sau đó, Tạ Hồng Vũ đứng dậy tiễn người phụ nữ trước mặt, cũng chính là quản lý của ca sĩ Lam Tâm Duyệt, ra cửa.

Cô Lam này tuy mới ra mắt chưa đầy nửa năm nhưng nhờ vào nhan sắc xinh đẹp và giọng hát thực lực, cô đã thu về một lượng lớn người hâm mộ. Có thể nói là đang trên đỉnh cao danh vọng.

Việc giành được hợp đồng tổ chức buổi hòa nhạc đầu tiên trong sự nghiệp của cô ca sĩ này sẽ là một bước tiến lớn, giúp nâng cao tầm ảnh hưởng của công ty trong ngành.

Tạ Hồng Vũ mỉm cười liếc nhìn đồng hồ.

Sắc mặt anh ta đột nhiên thay đổi.

Thôi chết, phải nhanh chân đến công viên Tú Thủy thôi.

Đi trễ là hết ăn thịt ba chỉ luộc sốt tỏi mất.

Kể từ lần đầu tiên ăn món thịt luộc đó, anh đã phải lòng cái hương vị này. Tiếc là ông chủ Lâm này không bán buổi trưa, nếu không anh cũng chẳng phải ngày nào cũng vội vã chạy đi ăn vào giờ này.

Hai cô gái ở quầy lễ tân nhìn theo bóng lưng vội vã rời khỏi công ty của Tạ Hồng Vũ, máu hóng chuyện trong người bắt đầu sục sôi.

"Nghe nói sếp Tạ mấy hôm nay toàn tan làm đúng giờ, lần nào cũng vội vã lắm."

"Chắc không phải là đang yêu đương gì rồi chứ?"

"Tôi thấy tám phần là đúng rồi đó. Tôi còn nghe nói sếp Tạ cứ đến trưa là trông như người mất hồn, miệng thì lẩm bẩm gì đó."

"Trời ơi, sếp Tạ rõ ràng là người đàn ông trong mộng của tôi mà."

"Tôi mong cô phân biệt được sự khác nhau giữa ước mơ và ảo tưởng sức mạnh."

Hai cô gái trẻ có lẽ nằm mơ cũng không ngờ được, đối tượng yêu đương của vị sếp Tạ trong mắt họ, lại là một món ăn.

"Ợ~"

Lý Đại Bảo húp sạch tô mì, thỏa mãn ợ một tiếng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!