Chương 36: Lát ăn xong chừa cho tôi một ngụm nước lèo nhé

Tài khoản "Hải Hí Hải" đương nhiên là Bao Nhất Hải rồi.

Lúc nãy cậu ta vừa liếc qua điện thoại của Lâm Huyền, chỉ cần dựa vào tên tài khoản là tìm ra kênh livestream dễ như trở bàn tay.

Là một khách hàng thân thiết ngày nào cũng tiêu tiền ở quầy của Lâm Huyền, món quà 200 tệ này đối với cậu ta chẳng đáng để nhắc tới.

Bao Nhất Hải đầy mong đợi nhìn Lâm Huyền, hy vọng sẽ được nghe những câu như:

"Cảm ơn anh trai top 1 đã tặng quà", "Cảm ơn sự ủng hộ của anh ạ!"

Dù gì thì trước giờ toàn là cậu ta phải năn nỉ ông chủ Lâm nấu cho ăn, bán thêm một lúc. Giờ mới có dịp hiếm hoi để được ông chủ nịnh nọt mình một câu.

Ấy thế mà, Lâm Huyền chỉ nhìn lướt qua màn hình, hờ hững nói một tiếng "cảm ơn".

Rồi quay người bắt đầu chuẩn bị món ăn.

Hoàn toàn không có phản ứng mà Bao Nhất Hải mong muốn.

"Ông chủ Lâm, quà này trị giá 200 tệ lận đó."

Bao Nhất Hải giả vờ lơ đãng nhắc khéo.

"Ừm, tôi biết."

Lâm Huyền gật đầu, cho mì vào vợt trụng rồi nhúng vào nồi nước sôi.

Hơi nước nóng bốc lên nghi ngút.

"Không phải đâu ông chủ, streamer mới mà nhận được quà cỡ này là phải vui mừng, phấn khích lắm chứ."

"Phản ứng của ông chủ bình thản quá rồi đấy!"

Bao Nhất Hải ra cái vẻ "để tôi chỉ cho anh".

"Nấu ăn quan trọng hơn."

Vẻ mặt Lâm Huyền vẫn bình tĩnh như không.

Hắn biết tính mình, không thể nào học theo mấy streamer khác mà la lối om sòm được. Hắn cũng chẳng thể chém gió qua lại với khán giả hay bày trò câu view.

Thế mạnh duy nhất của hắn chính là nấu ăn.

Muốn giữ chân khán giả, thì chỉ có cách cố gắng làm thật tốt từng suất ăn một. Cố gắng dùng hình ảnh, dùng sự hấp dẫn của món ăn để khiến người xem nán lại một chút.

Còn có thành công hay không, hắn cũng không biết, chỉ có thể cố hết sức mình.

Nghe vậy, Bao Nhất Hải cũng tắt đài.

Giờ mà nói toạc ra cậu ta chính là khán giả kia, rồi nài nỉ ông chủ Lâm cảm ơn mình.

Thế thì mất giá quá.

Cậu ta, Bao Nhất Hải, không thể mất mặt như vậy được.

Thế nhưng, ông bạn thân Khang Viễn đứng bên cạnh vừa mới hoàn hồn sau nỗi đau tột cùng vì không được ăn thịt ba chỉ luộc sốt tỏi, nghe được đoạn đối thoại thì tò mò liếc nhìn chiếc điện thoại trên xe hàng.

Chỉ một cái liếc mắt đã nhận ra biệt danh của Bao Nhất Hải.

"Ê, đây chẳng phải là..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!