Trưa thứ Năm.
Khang Viễn cùng đồng nghiệp trong công ty đi xuống nhà ăn.
Cậu đang làm việc cho một công ty công nghệ, đãi ngộ và phúc lợi đều rất ổn áp. Nhà ăn của công ty cũng thuộc dạng giá cả phải chăng mà hương vị lại tuyệt vời. Nghe đồn mấy đầu bếp ở đây đều là người từng mở nhà hàng hoặc đã có kinh nghiệm làm bếp chính mấy năm liền.
"Nghe nói nhà ăn mới có đầu bếp mới đó, người từ bên Tứ Xuyên qua đấy."
"Chắc trưa nay có nhiều món Tứ Xuyên lắm đây."
Đồng nghiệp hào hứng bàn tán với Khang Viễn.
Món Tứ Xuyên ư?
Khang Viễn nghĩ ngay đến món ba rọi cuộn sốt tỏi.
Món đó cũng là một món Tứ Xuyên chính hiệu.
Dù đã ăn liền tù tì ba ngày, Khang Viễn không những không ngán mà ngày nào cũng mong mau tan làm để được lao đi ăn. Cũng may lương của cậu khá cao, chứ nếu cứ tiêu pha kiểu này, e rằng sớm "viêm màng túi".
Hai người cùng nhau đi vào nhà ăn.
Vừa bước qua cửa, Khang Viễn đã ngửi thấy ngay một mùi thơm cay nồng đặc trưng. Lại gần nhìn, quả nhiên khu đồ ăn có thêm vài món Tứ Xuyên so với mọi khi.
Cá luộc Tứ Xuyên, đậu hũ Mapo… thậm chí có cả ba rọi cuộn sốt tỏi.
"Mấy hôm nay tan làm cứ nghe cậu lải nhải về món ba rọi cuộn sốt tỏi ở công viên Tú Thủy, giờ thì cậu có thể ăn ở nhà ăn rồi này."
"Sạch sẽ vệ sinh, giá lại còn rẻ."
Người đồng nghiệp chỉ vào khay inox dài đựng thức ăn, nhanh tay gọi một phần.
Lúc mới nhìn thấy, Khang Viễn quả thực cũng có chút hứng thú. Nhưng nhìn kỹ lại, cậu liền dẹp ngay ý định đó.
Thịt ba rọi ở đây cắt rất dày, mỡ lại nhiều. Lớp dầu ớt đỏ au phủ dày đến nỗi gần như che mất cả miếng thịt bên dưới. Chưa cần ăn cũng biết, món này so với ba rọi cuộn sốt tỏi của ông chủ Lâm thì khác một trời một vực.
Hai người chọn món xong xuôi rồi tìm chỗ ngồi xuống.
Anh đồng nghiệp còn nhiệt tình giới thiệu: "Món ba rọi cuộn sốt tỏi này cũng ngon phết đấy, ăn không thì hơi béo hơi ngấy, nhưng ăn với cơm thì đúng bài."
Ăn với cơm thì đúng bài?
Khang Viễn vô thức nuốt nước bọt.
Đúng rồi! Trước đây cậu cứ tiếc hùi hụi vì món của ông chủ Lâm không có cơm. Sao cậu lại không nghĩ đến chuyện tự mình mang cơm đi nhỉ?
Trưa nay mua một phần cơm ở nhà ăn, tối tan làm dùng lò vi sóng trong văn phòng hâm nóng lại rồi mang đi. Cơm trắng nóng hổi mà ăn cùng với ba rọi cuộn sốt tỏi của ông chủ Lâm, chẳng phải là thơm đến xỉu ngang hay sao?
Nghĩ đến đây, Khang Viễn lập tức đứng dậy, đi tới quầy lấy thêm một phần cơm trắng, đựng cẩn thận vào hộp.
"Cậu lấy thêm cơm làm gì thế?"
Hành động của Khang Viễn khiến cậu đồng nghiệp ngơ ngác.
"Tất nhiên là để ăn với ba rọi cuộn sốt tỏi rồi."
"Cậu có gọi món đó đâu… Ý cậu là cái quán ở công viên Tú Thủy á?"
Anh đồng nghiệp nhớ lại mấy ngày lải nhải của Khang Viễn, cạn lời toàn tập.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!