Dư Dao vừa về đến nhà đã được bố mẹ xúm vào hỏi han.
Nào là có mệt không, có bị ai bắt nạt không. Còn chuyện kiếm được tiền hay không, nhà cô chẳng thiếu chút tiền cỏn con ấy. Nếu không phải sự kiện xem mắt lần này có giới hạn, chỉ dành cho người độc th*n d*** 35 tuổi, thì hai ông bà đã đòi đi theo vào trong rồi.
Làm cha làm mẹ, ai cũng vừa sợ con mình không chịu được khổ, lại vừa xót khi con mình phải chịu khổ.
"Chắc con chưa ăn gì phải không, để mẹ đi hâm lại cơm. Có món canh sườn hầm khoai mỡ con thích nhất đấy, mẹ hầm mấy tiếng đồng hồ rồi."
Bà Dư nói rồi định đi vào bếp.
"Con ăn ở ngoài rồi ạ, còn mang về cho bố mẹ một ít đây này."
Dư Dao vội chỉ vào túi đồ đặt ở cửa.
"Mua ở ngoài à?"
Bà Dư cau mày.
"Cơm nhà ngon lành không ăn, lại đi ăn đồ ăn ngoài đường vừa bẩn thỉu?"
"Con có biết đồ ăn bên ngoài toàn dùng dầu cống không hả?"
Thấy tình hình căng thẳng, ông Dư vội vàng giảng hòa: "Thôi thôi, bà cũng làm quá lên rồi."
"Con gái kiếm được tiền, nghĩ đến chúng ta đầu tiên, hiếu thảo quá còn gì. Bà cứ sướng âm ỉ đi là vừa."
Nói rồi, ông nháy mắt với con gái.
Dư Dao gật đầu lia lịa: "Mẹ, món ba rọi luộc sốt tỏi này ngon lắm thật đấy, mẹ cứ nếm thử là biết ngay."
"Tôi không ăn đâu, hai bố con ăn đi."
Bà Dư hất mặt, quay người vào bếp múc một bát canh sườn.
"Không sao đâu con gái, mẹ con tính thế đấy. Bố ăn."
Ông Dư cười hề hề, lấy đồ trong túi ra đặt lên bàn ăn.
Nhìn ba hộp ba rọi luộc sốt tỏi, ông Dư dù lạc quan đến mấy cũng phải sững người. Ông cứ ngỡ là ba món khác nhau, ai ngờ lại y hệt.
"Tại vì nó ngon lắm ạ."
Dư Dao dúi đôi đũa vào tay bố, không cho ông từ chối.
Ngon đến mấy cũng không thể mua một lúc ba phần được chứ!
Ông Dư thầm ca thán trong lòng nhưng không dám nói ra, sợ con gái buồn.
Sau khi mở hộp thức ăn, ông Dư chỉ cần liếc qua là biết đầu bếp làm món này không phải dạng vừa. Là người quanh năm phải tiếp đãi khách hàng, ông cũng là người sành ăn. Thái được miếng ba rọi mỏng tang thế này, bào được sợi dưa chuột, củ cải mảnh thế này, tuyệt đối không phải là trình độ mà một nhà hàng bình thường có thể đạt tới.
Chắc chắn phải là đầu bếp lão làng!
Giờ chỉ còn xem mùi vị thế nào thôi.
Ông Dư gắp một cuốn thịt, cho vào miệng.
Vừa cắn một miếng, sắc mặt ông lập tức thay đổi.
Độ ngon của món ba rọi luộc sốt tỏi này quả thực ngon một cách vô lý. Mấy nhà hàng Tứ Xuyên nổi tiếng trong thành phố ông đều đã đến, cũng từng gọi món này. Nhưng so với món đang ăn, quả thực kém xa một trời một vực.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!