Chương 24: Ngô Mộng Mộng – Hôm nay không kiếm được đồng nào, còn lỗ sấp mặt!

Đáng tiếc là xe của Lâm Huyền không bán cơm trắng hay màn thầu.

Điều này khiến Khang Viễn thấy tiếc hùi hụi.

Chẳng mấy chốc, trước xe ăn của Lâm Huyền đã có thêm ba vị thực khách đang lim dim tận hưởng.

Không gì có sức quảng cáo hiệu quả hơn cảnh tượng này.

Chỉ cần nhìn cái vẻ mặt như thể cả đời này chưa được ăn của ba vị khách kia thôi, một vài người vốn chỉ định đứng xem cho vui cũng không nhịn nổi nữa.

Khách bắt đầu lục tục gọi món.

Cuối cùng Lâm Huyền cũng hết thời gian nhàn rỗi, bắt đầu tập trung vào việc kinh doanh.

Bên kia, quầy trà chanh giã tay của Dư Dao và Ngô Mộng Mộng cũng buôn may bán đắt.

Ngô Mộng Mộng phụ trách mời khách, đóng gói và thu tiền.

Dư Dao chuyên tâm pha chế.

Hai cô gái phối hợp ngày càng ăn ý.

Vì giá cả phải chăng, hương vị lại thơm ngon nên khách ghé vào không ngớt.

Tranh thủ lúc rảnh tay, Dư Dao và Ngô Mộng Mộng cũng liếc mắt sang phía Lâm Huyền cách đó không xa.

Lúc trước, khi thấy có người chỉ đứng xem rồi buông lời châm chọc, Dư Dao đã cảm thấy bất bình thay.

Cô chỉ muốn đứng ra hét lớn cho cả thế giới biết: Món thịt ba chỉ luộc sốt tỏi này tuy hơi đắt nhưng ăn ngon xỉu ngang xỉu dọc luôn!

Nhưng với bản tính hướng nội kinh niên cộng thêm cái mặt mỏng như lá lúa, cô nàng chỉ đành âm thầm cổ vũ cho Lâm Huyền trong lòng.

Bây giờ, thấy xe ăn của hắn cũng tấp nập khách gọi món, lại nghe vài người khách mua trà chanh tấm tắc khen món thịt ba chỉ luộc sốt tỏi vừa được thưởng thức, Dư Dao cũng vui lây.

Hỏi tại sao lại vui cho một người dưng nước lã, chính cô cũng chẳng giải thích được.

Có lẽ, đó chỉ là một cảm xúc mộc mạc, kiểu như "vàng thật không sợ lửa" hay "hữu xạ tự nhiên hương" mà thôi.

Công cuộc buôn bán của hai cô sinh viên kết thúc sớm hơn Lâm Huyền một bước.

Hai bà chủ tập sự lần đầu ra trận đang hí hửng tính toán doanh thu trên điện thoại.

Dù đã cộng đi cộng lại mấy lần, Ngô Mộng Mộng vẫn không kìm được mà nhắc lại lần nữa: "480 tệ đó nha!"

Bán trong ba tiếng, tổng cộng được 60 ly, trung bình cứ ba phút lại bán được một ly.

Thế này phải gọi là cháy hàng rồi.

Nếu không vì làm hỏng mất mấy ly thì doanh thu còn cao hơn nữa.

Nhưng lần đầu bán hàng mà, sai sót là chuyện khó tránh.

"Cậu nghỉ đi, để tớ dọn cho. Hôm nay cậu giã chanh mỏi nhừ tay rồi còn gì."

Ngô Mộng Mộng xót cô bạn thân, liền chủ động gánh vác việc dọn dẹp xe hàng.

Đang dọn dẹp, cô bỗng khựng lại.

Ngô Mộng Mộng quay sang Dư Dao, trưng ra một vẻ mặt vừa như khóc vừa như cười.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!