Chương 20: Thịt ba rọi cuộn tỏi bằm

Nhà Thám Hiểm Chăn Bông, vẫn giữ thói quen đi sớm, đã nhanh chân xí được một vị trí đẹp. Anh chỉ chờ Lâm Huyền xuất hiện.

Trong lòng anh, được ăn xiên cánh gà đầu tiên của ông chủ Lâm cũng giống như việc thắp nén hương đầu năm ở chùa, mang lại điềm lành. Nói chung là để lấy hên.

Tuy nhiên, đồng hồ đã điểm tám giờ mười.

Không ít người đã bắt đầu xếp hàng, nhưng bóng dáng của ông chủ Lâm và chiếc xe nướng quen thuộc vẫn biệt tăm.

Ngồi chờ buồn chán, Nhà Thám Hiểm Chăn Bông lôi điện thoại ra, gửi một tin nhắn vào nhóm chat.

"Hôm nay ông chủ Lâm đến muộn rồi, tám giờ mười rồi mà vẫn chưa thấy đâu."

"Trước đây có bao giờ như vậy không ạ?"

Tin nhắn vừa gửi đi, trong nhóm lập tức có người trả lời.

"Chắc có việc gì đột xuất thôi."

"Gấp cái gì, đợi thêm chút nữa đi. Ông chủ Lâm có phải đi làm quẹt thẻ chấm công đâu, đến muộn một chút thì đã sao."

"Chắc hôm nay ông chủ Lâm không bán đâu nhỉ?"

"Lầu trên, thu hồi ngay cho tôi, tôi không muốn thấy những lời nói gieo rắc tuyệt vọng như thế."

Cà Phê Không Sữa đã thu hồi một tin nhắn.

Cả nhóm cứ thế tán gẫu dăm ba câu cho đến tám rưỡi.

Những khách quen đang xếp hàng cũng bắt đầu ngó nghiêng tứ phía, mắt dán chặt vào ngã rẽ cuối đường.

Một dự cảm chẳng lành len lỏi trong lòng Nhà Thám Hiểm Chăn Bông.

Lẽ nào hôm nay ông chủ Lâm không đến thật?

Đã trễ nửa tiếng rồi còn gì!

Tin nhắn trong nhóm cũng nhảy liên tục.

"Tôi đoán là hôm nay ông chủ Lâm không bán hàng thật rồi!"

"Hay là do hôm qua mệt quá?"

"Làm nghề ăn uống thì có ai mà không mệt! Nếu chỉ vì mệt mà không làm thì cũng tùy hứng quá rồi đấy!"

"Thôi, không đợi nữa, hôm nay nhịn vậy."

"Đừng mà, tôi bắt taxi đi được nửa đường rồi!"

"Ai mà chẳng có lúc bận việc riêng, mai lại đến thôi."

Lúc này, đám đông xếp hàng cũng đã giải tán kha khá.

Chị Châu bán bún riêu nhìn dòng người tản đi, trong mắt không giấu nổi vẻ tiếc nuối. Không ít người trong số họ cũng là khách hàng tiềm năng của cô mà.

Đúng lúc này, điện thoại của chị Châu liên tục nhận được thông báo. Cô mở ra xem. Trong nhóm có rất nhiều người @ cô, về cơ bản đều nhờ vả rằng nếu ông chủ Lâm có đến thì báo một tiếng trong nhóm. Có người cho rằng, ông chủ Lâm tám giờ chưa đến, thì biết đâu chín giờ, hoặc mười giờ sẽ đến.

Chị Châu trả lời bằng một nhãn dán "OK".

Nói mới nhớ, mục đích ban đầu của việc lập ra nhóm này chính là để thông báo lịch bán của Lâm Huyền. Chỉ là sau này, khi các thực khách đã nắm rõ giờ giấc, họ thường tự giác đến sớm, nên nhóm cũng không còn thông báo nữa. Không ngờ hôm nay, cái nhóm này lại tìm về được với mục đích ban đầu của nó.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!