Chương 15: Bịa mình ung thư giai đoạn cuối để chen hàng, ai ngờ gặp ngay bác sĩ “real”

Lưu Đức Dân phóng ánh mắt đầy sát khí về phía Trương Trường Đống, mặt hiện rõ dòng chữ: "Cậu nhóc, cậu làm việc cho tôi thế này đấy à?"

Trương Trường Đống trán vã mồ hôi.

Nói cho công bằng, mời Hoàng lão đi ăn hàng rong đúng là có hơi thất lễ thật. Một chuyên gia tầm cỡ như ông, đến bệnh viện nào mà chẳng được người ta tung hô như ông hoàng, cơm bưng nước rót. Dù cho Hoàng lão không thích xã giao thì cũng chẳng đến mức phải đi ăn vỉa hè.

Nhưng vừa nghĩ đến hương vị của cánh gà nướng, Trương Trường Đống lập tức trở nên kiên định.

Anh ta tin chắc rằng, món cánh gà này nhất định sẽ chinh phục được viện trưởng và Hoàng lão.

Không hoảng!

Hoàng Quốc Lương ngược lại tỏ ra khá hứng thú.

Thời còn trẻ, ông cũng là người thích lê la hàng quán, ăn uống khắp phố phường. Chỉ là sau này, ông ngày càng bận rộn, vùi đầu vào phẫu thuật, học tập, luận văn, hướng dẫn… rồi còn phải chạy đôn chạy đáo khắp cả nước để chỉ bảo cho các bác sĩ trẻ.

Bận một chút, mệt một chút cũng chẳng là gì.

Ông hy vọng được thấy thế hệ bác sĩ trẻ tiến bộ, cũng mong bệnh nhân sẽ nhận được phương pháp điều trị chính xác và hiệu quả.

Đã rất nhiều năm rồi ông không đụng đến những thứ như hàng rong vỉa hè. Giờ đây, ông đến bệnh viện nào cũng được tiếp đón chu đáo, làm gì có ai dám rủ ông đi ăn vỉa hè.

Ngoài ra, Hoàng Quốc Lương cũng cảm thấy đồ ăn vỉa hè bây giờ không còn hương vị như thời ông còn trẻ nữa. Thịt từ các trang trại chăn nuôi công nghiệp, đủ các loại phụ gia hóa học. Cái gọi là thơm ngon chẳng qua chỉ là tẩm ướp thật nhiều gia vị mà thôi.

"Hoàng lão… hay là chúng ta cứ tìm một nhà hàng nào đó ăn tạm chút gì đi ạ," Lưu Đức Dân khó chịu chen Trương Trường Đống qua một bên, nói với Hoàng Quốc Lương. "Thế này không ra làm sao cả."

Hoàng Quốc Lương còn chưa kịp lên tiếng.

Một cậu trai trẻ đang đứng ngó nghiêng trong hàng bỗng vểnh tai lên.

Cậu ta phi một bước như tên bắn tới chỗ họ.

"Mấy chú không xếp hàng nữa thì nhường chỗ cho cháu được không ạ?"

"Thế này… không tiện lắm thì phải?" Hoàng Quốc Lương liếc nhìn hàng người dài phía sau.

"Cháu bị ung thư giai đoạn cuối, trước khi chết chỉ có một nguyện vọng là được ăn vài xiên cánh gà của ông chủ Lâm thôi." Cậu trai trẻ trưng ra vẻ mặt vô cùng chân thành.

Lưu Đức Dân nghe xong mà suýt trẹo cả lưng.

Giới trẻ bây giờ đúng là không sợ tự rủa mình à?

Cái tướng mặt mày hồng hào, thân thể cường tráng thế này mà bảo ung thư giai đoạn cuối?

Hoàng Quốc Lương thì bật cười.

"Cậu bạn trẻ, tôi là bác sĩ ở bệnh viện Thự Quang. Cậu nói cậu bị ung thư giai đoạn cuối à?"

"Vậy để tôi hỏi cậu nhé, là ung thư gì? Triệu chứng ra sao? Đã dùng phương pháp điều trị nào? Hiện đang uống thuốc gì?"

Một tràng câu hỏi dồn dập khiến cậu trai trẻ đần mặt ra.

Cậu ta chỉ bịa bừa một lý do để tiện chen hàng thôi, ai ngờ lại đụng trúng bác sĩ thật.

Đúng là xúi quẩy!

"Ha ha… cái đó… cháu đùa thôi ạ, thưa bác sĩ." Cậu ta cười gượng, vội vàng nói mấy lời may mắn: "Cơ thể cháu cực kỳ khỏe mạnh, không bệnh không tật gì sất!"

"Haha, thế thì tốt, tôi nhìn cậu cũng thấy khỏe mạnh lắm mà." Hoàng Quốc Lương cười cười, không truy cứu vấn đề này nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!