Chương 11: Thể chất Thánh thể nướng cánh gà trong truyền thuyết?

Thế nhưng, vừa nghe tin củ cải muối đã hết sạch, những thực khách còn đang xếp hàng phía sau lập tức cuống cả lên.

"Ủa ông chủ Lâm, cậu dọn hàng sớm thì thôi đi."

"Sao đến cả củ cải muối mà cậu cũng không chuẩn bị nhiều thêm một chút vậy?"

"Đúng đó, đúng đó! Ông chủ Lâm ơi, mai làm nhiều củ cải lên nhé!"

Mọi người nhao nhao góp ý.

"Xin lỗi mọi người, củ cải muối mỗi ngày đều có hạn thôi."

Lâm Huyền cũng bất lực lắm, mỗi ngày hắn chỉ có thể đặt được một trăm phần củ cải muối mà thôi.

Liễu Minh vẫn chưa rời đi, thấy Lâm Huyền bị đám đông vây lấy, anh ta bỗng nhận ra đây chính là cơ hội vàng để ghi điểm.

"Ông chủ Lâm, củ cải muối của cậu ăn kèm với cánh gà nướng mới đúng là tuyệt phối."

"Vì số lượng có hạn, hay là cậu đừng bán lẻ nữa mà đổi thành combo cánh gà đi."

"Ví dụ như, một combo cánh gà sẽ bao gồm một xiên cánh gà và một phần củ cải muối."

"Số lượng combo mỗi ngày sẽ dựa vào số lượng củ cải, ai đến trước được trước."

Để chuẩn bị mở tiệm cánh gà nướng, Liễu Minh cũng đã học hỏi một vài chiêu thức kinh doanh. Bán kèm là một kỹ thuật bán hàng rất phổ biến. Có điều, người ta thường bán kèm những món ế ẩm, còn Lâm Huyền ở đây thì hoàn toàn ngược lại.

"Mọi người thấy sao?"

Lâm Huyền quyết định tôn trọng ý kiến của thực khách.

"Ý kiến của anh bạn này không tồi đâu."

"Quyết định vậy đi!"

Thế là, đám đông mỗi người một câu, cứ thế quyết định luôn kế hoạch bán combo cánh gà của Lâm Huyền cho ngày mai.

Mấy người khách xung quanh chẳng hiểu mô tê gì, chỉ hóng chuyện cho vui, thấy cảnh này thì trợn mắt kinh ngạc.

Cái ông chủ này số má cỡ nào vậy?

Bán cánh gà vỉa hè mà cũng để khách quyết định cách bán hàng luôn á?

Sống đến giờ chưa thấy chuyện lạ đời thế này bao giờ!

Liễu Minh, sau khi ghi điểm một cách âm thầm, lặng lẽ lùi về một góc, trong lòng thầm tính toán lát nữa có nên đến xin ông chủ Lâm này truyền cho vài chiêu hay không.

Thật lòng mà nói, sau khi ăn cánh gà của Lâm Huyền, Liễu Minh đã bắt đầu hoài nghi sâu sắc về chính bản thân mình.

Anh ta vừa phải đi học nghề, lại còn lặn lội ra nước ngoài tầm sư học đạo.

Kết quả quay về, lại chẳng bằng một thanh niên trẻ tuổi.

Liễu Minh chợt nhớ tới một cái "meme" dạo này hay thấy trên mạng, bèn nói đùa với Liễu Thanh Thanh: "Em nói xem, có khi nào ông chủ Lâm chính là Thánh thể nướng cánh gà trong truyền thuyết không?"

"Anh đọc tiểu thuyết nhiều quá rồi đấy," Liễu Thanh Thanh lườm một cái, buông lời châm chọc.

Trong đám đông.

Chu Dương tò mò lắng nghe cuộc bàn tán của mọi người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!