25/
Trong xe đang mở nhạc của Vương Phi, ngửi kỹ có một mùi cà phê thoang thoảng, theo lời Trì Lãng, là do tối qua vô tình làm đổ một ly trước khi đi xã giao, thấm vào thảm lót chân bằng len.
"Để tôi lái cho." Chu Thanh Mạch đột nhiên mở cửa xe.
Trì Lãng đang ngáp, "Hả?"
"Tôi chỉ uống vài ngụm bia, cậu uống nhiều quá rồi," Chu Thanh Mạch cười, "Đừng có chưa kịp làm đã tử vì tình rồi."
Trì Lãng dường như có chút dở khóc dở cười, cuối cùng cả hai vẫn đổi chỗ.
Chu Thanh Mạch hiếm khi ngồi xe gầm cao như vậy, càng đừng nói đến việc lái, cậu nhìn về phía trước với một góc độ khác lạ, từ từ lái xe trên đường vành đai ba phía Đông sáng sủa mà cô đơn lúc hai giờ rưỡi sáng, theo hướng Trì Lãng chỉ dẫn suốt dọc đường, đi vào một khu chung cư cao cấp, không xa nơi bọn họ làm việc, khoảng mười lăm phút.
"Tôi tưởng cậu sẽ đưa tôi đi thuê phòng," Chu Thanh Mạch nói khi quẹt thẻ ra vào ở cổng kiểm soát, "Sẽ không hối hận chứ."
"Hơi hối hận, nhà siêu bừa bộn, hơn nữa không có gel bôi trơn và bao cao su."
Khu chung cư rất lớn, đúng là một khu phố nhỏ thu nhỏ, lác đác vài nhà còn sáng đèn. Xe dừng lại bên ngoài một cửa hàng tiện lợi 24 giờ, Trì Lãng đi vào mua đạo cụ, Chu Thanh Mạch cũng xuống xe, nhưng không đi vào, lặng lẽ đứng bên ngoài, hút thuốc đối diện với một cây sồi xanh hình giọt nước.
Trì Lãng bước ra với một túi nilong, trông có chuuts hoảng hốt, "Tôi thực sự sợ cậu sẽ bỏ đi."
Chu Thanh Mạch dụi tắt điếu thuốc, cổ họng nghẹn lại, cười nói: "Không đi được."
Họ đi vòng qua một khu công viên lớn, vào lối vào hầm gửi xe, Chu Thanh Mạch lái xe thì ổn, nhưng đỗ xe lùi chuồng thì cực kỳ không thạo, tốn một hồi công sức, ngọn lửa d*c v*ng đó càng lúc càng bùng cháy mạnh mẽ, đốt cháy trong không gian chật hẹp. Cuối cùng xe cũng đậu xong, hai người ôm hôn nhau khi đợi thang máy, vật căng phồng ở háng cọ xát vào nhau, hơi nóng dường như có thể xuyên qua quần áo.
Lảo đảo bước vào thang máy, Trì Lãng một tay ôm eo Chu Thanh Mạch, luồn vào trong áo vest, một tay bấm số tầng.
Đến tầng mười hai, họ bước ra, khi Trì Lãng bấm mật mã mở cửa, Chu Thanh Mạch cứ như không có xương dính chặt vào người cậu ấy, vùi người trên vai cậu ấy, l**m qua vành tai và hàm dưới cậu ấy, khiến cậu ấy lần đầu tiên còn bấm sai. Lần thứ hai may mà tay không run, tám chữ số, là ngày sinh của Chu Thanh Mạch.
"Dễ đoán quá," Chu Thanh Mạch vùi mặt, tóc cọ xát vào Trì Lãng một cách mềm mại, hai tay đặt trước ngực cậu ấy, đẩy cậu ấy vào nhà, "Nhà cậu không an toàn."
"Không sao, cũng không có gì đáng để trộm." Trì Lãng đóng cửa lại, vỗ vào mông cậu một cái, năm ngón tay ôm lấy đường cong mông mà nhéo, "Cậu thơm quá, bắt đầu xịt trà đại cát lĩnh từ bao giờ vậy?"
Chu Thanh Mạch cười khẽ, "Cậu vẫn yêu tôi như vậy cơ à…"
Cậu bị xoa đến mức th* d*c vài cái, khóe mắt say mê nhếch lên, môi đỏ như quả táo tàu ngâm mật, cậu đẩy Trì Lãng vào tường, tay thò xuống dưới, vơ lấy đ*ng q**n cậu ấy, ngón tay cái lún sâu vào g*** h** ch*n, đầu ngón tay mù quáng mà khéo léo lướt đi, như đang mân mê một bảo bối độc quyền chỉ mình mình mới có thể mở niêm phong, "Trì Lãng, Trì Lãng, cậu mà không ch*ch tôi, tôi sẽ ngủ gục mất."
Cậu nói những lời say chuếch choáng, nhưng tất nhiên Trì Lãng trăm phần trăm sẽ chiều theo ý cậu.
Chu Thanh Mạch, người đã tăng ca nửa tháng, bị ném mạnh lên giường, eo bị ấn mạnh, lõm xuống dưới, mông chổng cao lên, ánh đèn ấm áp và tối mờ chiếu vào cơ thể cậu như ngà voi. Bộ vest tinh tế đẹp đẽ đó đã bị l*t s*ch, rơi vãi khắp sàn khi bước vào phòng ngủ, chỉ còn lại chiếc cà vạt, lúc này được dùng để quấn cổ tay Chu Thanh Mạch.
"Sao lại thích bị người khác ch*ch rồi?" Trì Lãng chỉ cởi áo sơ mi, gần như phát điên mở hộp giấy gói chai gel bôi trơn, bóp đầy ra tay và thoa vào kẽ mông cậu, "Trước đây chẳng phải cậu toàn tranh ch*ch tôi sao?"
Gel bôi trơn chưa tan ra, có chút lạnh, eo Chu Thanh Mạch run lên một cái, hai cái hõm nhỏ nhắn ở eo càng lõm sâu hơn, nằm hai bên cổ tay bị buộc chặt lại với nhau, eo một người đàn ông, sao có thể thon đến thế? Đường xương sống như được vẽ bằng ánh sáng và bóng tối, đáng thương đến mức hơi quá.
"Nói nhảm làm gì!" Cậu quay mặt lại trừng mắt nhìn Trì Lãng, "Cậu lên hay không thì nói!"
Trì Lãng gấp gáp, hơi nóng của whisky xộc lên não, ngón cái đánh vài vòng trên nếp nhăn đó, ấn vào chính giữa, liền chui vào một đốt ngón tay, không mang theo nhiều dầu bôi trơn vào, bên trong chật và khô, run rẩy bài xích cậu.
"Chặt thế?" Trì Lãng cười một cách không có ý tốt, không cho cậu thời gian thích nghi, lại c*m v** thêm một ngón nữa.
"Á…" Chu Thanh Mạch nhắm mắt lại, móng tay c*m v** mu bàn tay, đau đớn hít vào.
Thật kỳ lạ, con người thực sự có thể có ký ức bản năng về cơ thể của một người khác, nhiều năm trôi qua, Trì Lãng vẫn có thể nhanh chóng tìm thấy cái cục nhỏ cứng cứng nắm giữ tiếng r*n r* và run rẩy của Chu Thanh Mạch, cậu ấy mềm lòng, cậu ấy không muốn Chu Thanh Mạch đau, thúc vào, ấn vào, ruột gan vốn căng cứng đó liền thả lỏng một chút, cậu ấy đẩy gel bôi trơn vào trong, rồi lại nhét ngón tay vào, nó liền mềm mại và dính nhớp hút lấy cậu ấy.
Cậu ấy đâm rút bên trong, cứ thế làm khoảng chục cái, Chu Thanh Mạch khẽ rên ư ử, có vẻ rất say mê, thậm chí bắt đầu lắc mông va vào tay cậu ấy. Cơ thể gầy gò của cậu đã được mở ra, cậu mở đôi mắt mờ sương, cười với Trì Lãng một cách sinh động đẹp đẽ.
"Lề mề gì nữa." Sự khiêu khích cay nồng, lại có một cảm giác nũng nịu khó hiểu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!