Chương 21: (Vô Đề)

21/

Trì Lãng ôm Chu Thanh Mạch, Chu Thanh Mạch đẩy ra, tự mình đi rửa tay, Trì Lãng hỏi cậu bị làm sao, cậu vẫn rửa tay, bọt xà phòng giữa các ngón tay càng ngày càng nhiều, như những đám mây được bơm hơi.

Trì Lãng nói, ăn cơm trước đi để tôi hâm nóng, nhưng Chu Thanh Mạch đột nhiên nói: "Tớ không đói."

Cậu rửa trôi bọt xà phòng, dùng bàn tay ướt sũng, lạnh buốt nắm lấy tay Trì Lãng, cậu hỏi: "Cậu đói không?"

Trì Lãng lắc đầu.

Chu Thanh Mạch nói: "Mặc đồ dày vào, đi dạo với tớ một chút đi."

Trì Lãng lấy một ấm nước nóng mang theo, còn quàng cho Chu Thanh Mạch một chiếc khăn quàng cổ, vì Chu Thanh Mạch vừa nói ngoài trời lạnh, mặc dù lúc cậu ấy đi tìm người thì thấy cũng không đến nỗi nào. Sau đó Chu Thanh Mạch dẫn cậu ấy đến gần trường, đi bộ khoảng mười phút, suốt dọc đường đi cả hai không nói nhiều, họ dừng lại trước một tòa nhà tên là "Hoa Nghiệp Đại Hạ", tầng một có một Ngân hàng Xây dựng.

Chu Thanh Mạch đi lòng vòng, mất nửa ngày mới tìm thấy thang máy lên tầng thượng, xem ra, đây cũng là lần đầu tiên cậu đến đây.

Tầng thượng của tòa nhà, chính xác hơn là sân thượng, nhiệt độ rất thấp, gió lớn đến mức như có thể hất tung người ta xuống, tầm nhìn thì rất tốt.

Đêm cuối đông ở Bắc Kinh rất trong suốt, như thể cả thành phố được đặt trong một khối băng khổng lồ cứng nhắc, Tây Sơn xa xôi là ranh giới của khối băng này.

Chu Thanh Mạch chỉ vào một dãy kiến trúc tối đen đối diện con phố, ánh đèn chiếu xuống con đường hẹp, làm mặt đường trắng xóa, như mạch điện, như ống đèn, "Đó là tòa nhà giảng dạy của chúng tớ."

Trì Lãng gật đầu, Chu Thanh Mạch có điều muốn nói với mình, cậu ấy biết.

Quả nhiên, Chu Thanh Mạch lại nói: "Hôm nay, khoảng một giờ chiều, tớ tan học bước ra từ trong đó, ở cổng tòa nhà giảng dạy, đã xảy ra ba chuyện. Tớ nghĩ mỗi chuyện đều cần thiết phải nói cho cậu biết, nhưng khi tớ nói, cậu đừng hỏi gì cả."

"Được." Trì Lãng lại nắm lấy tay Chu Thanh Mạch, cậu ấy sợ bị né tránh, nhưng may mắn là không bị.

Bàn tay đó trong lòng bàn tay cậu ấy, vẫn lạnh buốt, cùng bị gió lạnh thổi vào.

"Chuyện thứ nhất," Chu Thanh Mạch hít sâu một hơi, "Tớ được thông báo, mẹ tớ bị ung thư gan giai đoạn cuối qua đời rồi."

Trì Lãng cắn chặt môi, cậu ấy suýt nữa đã thất hứa.

Chu Thanh Mạch vẫn nhìn tòa nhà Minh Lý đó, "Chuyện thứ hai, chuyện này là thầy Trương thông báo cho tớ, tớ nói tớ không tin, ông ta tát tớ mấy cái, và ném rất nhiều giấy tờ chứng minh vào mặt tớ."

Trái tim Trì Lãng thắt lại, cậu ấy nắm chặt ngón tay Chu Thanh Mạch.

Chu Thanh Mạch đột nhiên bật cười, cậu quay mặt lại, trong ánh đêm không thuần khiết của thành phố, khung cảnh biểu cảm của Trì Lãng lọt vào mắt cậu.

"Chuyện thứ ba, nếu tớ nói ra thế này, có vẻ hơi tàn nhẫn," nụ cười của cậu đóng băng ở khóe miệng, "Nhưng tớ phải nói, nếu không thì quá bất công với tớ, nếu không thì cũng quá bất công với cậu."

"Cậu nói đi, Mạch Mạch." Trì Lãng cố gắng tỏ ra đáng tin cậy, nhưng dự cảm bất an vẫn quấn lấy cậu ấy. Càng không dám đoán, càng không đoán được, càng sợ hãi.

"Người đi cùng thầy Trương, còn có mẹ của cậu. Thầy Trương nói xong, vẻ mặt đau buồn tột độ, rồi mẹ cậu đột nhiên quỳ xuống trước mặt tớ," giọng Chu Thanh Mạch bình thản như cũ, từng chữ một, cậu cầm cái đục vững vàng, đục vào lồng ngực Trì Lãng, "Bà ấy nói tớ đừng bướng bỉnh, đừng ích kỷ như vậy nữa."

Chu Thanh Mạch lại nói: "Trì Lãng, bà ấy cầu xin tớ buông tha cho cậu."

Ba chuyện đã nói xong, Trì Lãng không cần phải cắn chặt miệng nữa, nhưng cậu ấy không thể nói được gì. Cậu ấy như bị chia làm hai nửa, một nửa là băng một nửa là lửa, một nửa là cái lạnh miên man một nửa là cơn giận dữ bùng cháy.

Chu Thanh Mạch dường như hiểu được cảm xúc của Trì Lãng, cũng không yêu cầu cậu ấy nhanh chóng phản ứng cía gì, dù sao cậu ấy vừa rồi còn ở nhà canh đồ ăn chờ một bữa tối hai người, giờ lại đột nhiên bị kéo ra ngoài, đối mặt với tất cả những điều này.

Chu Thanh Mạch chỉ nói: "Tớ thấy tớ quả thực rất bướng bỉnh, rất ích kỷ, hình như tớ vẫn luôn cố chấp điều gì đó, rồi mục đích cuối cùng của tớ là gì? Một tương lai tươi đẹp? Một kết thúc hạnh phúc?"

Giọng của cậu ngày càng nhỏ đi, cậu rút tay ra khỏi tay Trì Lãng, "Tớ đột nhiên không hiểu nữa."

"Tớ cũng không biết mục đích, tương lai, kết thúc những thứ chưa xảy ra đó," Trì Lãng nắm tay cậu lại, cổ họng bị gió lạnh thổi vào khô rát, "Nhưng tớ biết trong kết thúc đó nhất định có hai chúng ta, đó là điều tớ có thể đảm bảo."

Chu Thanh Mạch lắc đầu, "Cậu biết bây giờ tớ cảm thấy thế nào không? Giống như tớ vẫn luôn chạy, vẫn luôn chạy như điên, chỉ cầu chạy nhanh hơn người khác, tớ tuyệt đối không thể bị bỏ lại phía sau, điều đó rất đáng sợ,"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!