Chương 7: (Vô Đề)

Nghĩ cũng tiếc thật… Anh vốn định đợi con lớn thêm chút, rồi sẽ thêm tên em vào sổ đỏ căn nhà này, ba người mình sống yên ấm bên nhau.

Ê này, anh nói thật đấy… Mấy loại trái cây đắt tiền đúng là có lý do, ăn vào vị khác hẳn luôn. Em có muốn thử không? Nhỡ đâu sau này em chẳng còn cơ hội mà ăn nữa…

Vương Tử Thần!

Phương Hảo lớn tiếng cắt lời: Anh đừng quên, trước đây em cũng từng tự mua cherry cho chính mình!

Dứt lời, cô ấy đóng sầm cửa.

Tôi đứng sững một lúc, chẳng hiểu sao tim khẽ giật lên một nhịp.

Tôi và Phương Hảo quen nhau qua mai mối. Khi đó, cô ấy có công việc ổn định, lương cao, ăn mặc gọn gàng, tự tin — là mẫu phụ nữ khá nổi bật. Chỉ tiếc là nhà thúc giục cưới quá gấp.

Sau này, lúc phát hiện có thai, bác sĩ nói cô ấy có dấu hiệu động thai, cần nằm dưỡng để giữ con. Vậy là cô buộc phải nghỉ việc, toàn tâm ở nhà làm mẹ, nuôi con, chăm chồng.

Ngày đó, cô ấy thực sự là một người phụ nữ tỏa sáng.

Nhưng thì sao chứ?

Xã hội này đổi thay nhanh đến mức khủng khiếp. Một bà mẹ bỉm sữa đã rời khỏi guồng quay ba năm, thân hình không còn như xưa, tuổi lại đã 33, ngoài tôi ra, ai thèm lấy cô ấy?

Sau khi Phương Hảo rời đi, tôi đặt ngay phần đồ ăn mà trước giờ cô ấy cấm tiệt, đồ nhiều dầu nhiều cay. Vẫn mặc nguyên bộ quần áo bừa bộn, tôi ngồi khoèo trên sofa vừa ăn vừa xem phim truyền hình. Bia uống hết chai này đến chai khác, tàn thuốc tiện tay gạt luôn vào đống bát đĩa bẩn.

Tất cả những thứ này trước đây Phương Hảo đều không cho phép tôi làm.

Mà nói thật, sống một mình như thế này sướng không để đâu cho hết.

Sáng sớm, tôi bị chuỗi cuộc gọi làm cho tỉnh giấc.

Giọng nói cáu kỉnh của đồng nghiệp vang lên qua điện thoại:"Hẹn 10 giờ gặp khách, bây giờ 9 giờ 40 rồi, anh đang ở đâu vậy?"

Tôi giật bắn người, bật dậy khỏi giường:"Cậu tới trước đi, tôi tới ngay!"

Vội vàng chạy quanh phòng tìm đồ. Mà tìm mãi vẫn chẳng thấy cái áo sơ mi nào sạch sẽ.

Theo thói quen, tôi hét lên:"Phương Hảo! Áo sơ mi của anh em để đâu rồi?"

Không có ai trả lời.

Chết tiệt, tôi quên mất – tôi đã ly hôn với người phụ nữ đó rồi.

Lúng túng mặc đại quần áo rồi phóng thẳng đến điểm hẹn.

Vừa đến nơi, cả khách hàng lẫn đồng nghiệp đều sửng sốt, rồi vội cúi đầu thì thầm với nhau.

Tôi cúi xuống nhìn, mới nhận ra: áo sơ mi mình mặc vẫn còn dính vết dầu mỡ từ bữa tối hôm qua ăn đồ chiên cay. Toàn thân thì ám mùi bia lẫn thuốc lá cũ kỹ.

Bọn họ biết gì chứ? Đây là niềm vui của một người đàn ông độc thân tự do.

Tan làm, tôi ngả người lên ghế sofa, hút thuốc, chơi game. Đói thì gọi đồ ăn ngoài, thích chơi khuya tới mấy giờ cũng được. Không ai càm ràm, không ai nhắc nhở.

"Không có ai gọi dậy buổi sáng? Thì cài báo thức thôi."

"Không ai nấu bữa sáng? Quán ăn sáng đầy ngoài phố, muốn ăn gì chẳng có."

"Không ai giặt quần áo? Nhà ai mà chẳng có máy giặt – ném vào, phơi ra là xong."

Mà tôi đâu có ngờ, cái q**n l*t đỏ mới giặt bị phai màu, nhuộm hết cả mấy cái áo sơ mi trắng thành màu hồng phấn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!