Chương 6: (Vô Đề)

Tối qua sau khi ăn buffet xong, tôi tiện đường ghé qua cửa hàng vật liệu, mua gói thuốc thông cống đắt nhất, tính hôm sau đem sang nhà Trương Thanh Nhã, giữ lời hứa. Rồi hai đứa kéo nhau đi uống rượu, nói chuyện phiếm. Uống lúc nào say chẳng hay.

Về đến nhà, Phương Hảo đưa cho tôi tập giấy. Tôi liếc sơ thấy đề Thỏa thuận ly hôn, lúc ấy say rồi, cũng chẳng nghĩ gì, cứ thế ký tên. Không ngờ cô ta lại tính toán sâu như thế…

Nhưng đúng lúc đó, tôi lại lóe lên một ý nghĩ:

Nếu Phương Hảo muốn nuôi con, vậy thì cứ để cô ta nuôi. Tôi không cần phải chăm con, không cần dậy sớm đưa đón, không cần lo lắng chuyện học hành ăn uống — chẳng phải sống sẽ nhẹ nhõm hơn sao?

Tôi có thể thoải mái tiêu 10.000 tệ mỗi tháng cho bản thân, tìm một cô bạn gái xinh đẹp, thanh lịch như Trương Thanh Nhã. Thi thoảng mua ít đồ chơi, bánh kẹo cho con, còn sợ nó không nhớ đến mình sao? Dù sao thì… nó cũng là máu mủ ruột rà của tôi.

Nghĩ đến đây, tôi vội vàng nói với cán bộ: Vừa nãy tôi hơi kích động thôi. Tôi đồng ý với thỏa thuận ly hôn này.

Không ngờ dù hai bên đã ký tên đồng thuận, nhưng vẫn phải về chờ thêm 30 ngày mới có hiệu lực chính thức.

Tôi bắt đầu thấy sốt ruột. Lỡ như trong thời gian này Phương Hảo đổi ý, không chịu ly hôn nữa thì sao? Dù sao cô ta mỗi tháng chẳng phải làm gì, mà vẫn cầm chắc 10.000 tệ sinh hoạt phí — quá hời rồi còn gì. Nhưng tôi thì không muốn nuôi một người ăn bám như thế thêm một ngày nào nữa!

Từ cục dân chính bước ra, Phương Hảo im lặng đi theo tôi ra bãi đậu xe.

Tôi đưa tay chặn cô ấy lại: Giờ chúng ta đã ly hôn rồi. Tuy còn chờ thủ tục cuối cùng, nhưng về cơ bản thì coi như kết thúc. Xe này là của tôi. Nếu cô muốn ngồi thì phải trả tiền xe đấy.

Tôi cứ tưởng Phương Hảo sẽ nổi điên, mắng chửi, hay ít nhất cũng phải khóc lóc, đau lòng. Nhưng không.

Cô ấy chỉ liếc tôi một cái, ánh mắt bình tĩnh đến lạnh lùng, rồi xoay người đi thẳng về phía trạm xe buýt.

Chính cái ánh nhìn ấy khiến lòng tôi bốc hỏa vô cớ. Ra dáng lắm hả? Đến lúc đừng có quay lại xin tôi tái hôn là được!

Tôi đi thẳng vào siêu thị, chọn toàn đồ xịn nhất: dao cạo râu đắt tiền, dầu gội thương hiệu lớn, chai rượu mà trước giờ tôi tiếc không nỡ mua, cả cherry và dâu tây loại thượng hạng… Tay xách đầy mấy túi to nặng trĩu.

Tôi phải sống cho thật tốt, thật sang để Phương Hảo tiếc đứt ruột vì dám đòi ly hôn!

Khoan đã… Nhà là của tôi rồi, không thể để cô ta ở tiếp được. Phải đuổi dứt điểm. Đồ rẻ tiền cô ta mua cũng nên mang hết đi, đừng làm bẩn cuộc sống chất lượng cao của tôi.

Về đến nhà, Phương Hảo đang thu dọn đồ đạc. Hành lý chẳng nhiều, cô ấy thu dọn xong, nhìn quanh nhà cũng không thấy thay đổi gì lớn.

Tôi vắt chân ngồi lên sofa, nhâm nhi quả cherry mát lạnh, giọng mỉa mai:À, nhớ mang hết đống đồ rẻ tiền cô mua đi nhé. Nhà mấy ngàn tệ không phải để chất mấy thứ rác vài xu đâu, đúng là biết phá phong thủy!

Phương Hảo chẳng cãi, chỉ im lặng tiếp tục thu dọn.

Tôi nhai dâu tây, giọng thong thả: Em tính ở đâu? Có cần anh đưa đi không?

Không cần.

Thằng nhỏ cứ để ở nhà mẹ anh một thời gian đã. Đợi em tìm được chỗ ở ổn định rồi hẵng đón nó. Chứ một mình phụ nữ, cũng cực lắm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!