Tôi xuýt xoa khen nhà Trương Thanh Nhã sao mà gọn gàng, sạch sẽ, dễ chịu đến thế. Cô ấy ngượng ngùng đỏ mặt, nhỏ nhẹ đáp: Em suốt ngày ở nhà, dọn dẹp sạch sẽ thì ở mới thấy thoải mái được.
Tôi giả vờ hỏi vu vơ, như thể chỉ thuận miệng: Ừm, chồng em đưa em bao nhiêu tiền chi tiêu mỗi tháng thế?
Cô ấy hơi khựng lại, chau mày suy nghĩ một lúc rồi nói: Chắc khoảng một vạn… Em cũng không để ý kỹ lắm…
Câu trả lời mơ hồ, lửng lơ. Tôi lập tức hiểu ý. Có lẽ số tiền anh chồng cô ấy đưa còn chưa tới một vạn, nên cô ấy mới nói tránh như vậy, sợ mất mặt.
Tan làm, trên đường về tôi thấy một cô bé đang bán hoa hồng bên vỉa hè.3 bông giá 9.9 tệ.
Tôi bất giác nhớ đến bó hoa rực rỡ trong nhà Trương Thanh Nhã. Tươi tắn, bắt mắt, khiến cả không gian sáng bừng.
Nghĩ thế nào lại muốn mua tặng Phương Hảo một bó. Ba bông thì lèo tèo quá… Tôi cắn răng mua hẳn sáu bông, hết 20 tệ. Còn không thèm lấy tiền thừa. Cũng hơi xót.
Chỉ một bó hoa – thứ phụ nữ yêu thích ấy mà – đã bằng nửa gói thuốc lá của tôi rồi.
Về đến nhà, Phương Hảo đang ở bếp nấu ăn. Tôi bước lại gần, định tạo một bất ngờ: Phương Hảo, xem anh mua gì cho em này?
Tôi mong chờ được nhìn thấy ánh mắt lấp lánh của cô ấy…Giống như cách Trương Thanh Nhã hôm trước nhìn tôi — ngỡ ngàng, dịu dàng.
Nhưng Phương Hảo chỉ liếc một cái, rồi quay đầu tiếp tục đảo thức ăn trong chảo, xoong nồi kêu lách cách: Sao anh lại mua cái này? Không ăn được, không mặc được, mua làm gì cho phí…
Cô ấy còn chưa nói hết câu, tôi đã mất hết hứng. Tôi ném bó hoa lên bàn ăn, chẳng buồn đáp lại, rồi đi thẳng vào nhà vệ sinh.
Lúc tôi bước ra, Phương Hảo đang ngân nga một giai điệu nhỏ, loay hoay cắm mấy bông hoa vào bình.
Tiếc là tay cô ấy vụng, chẳng có chút lãng mạn hay thẩm mỹ. Cắm kiểu gì cũng không đẹp được như ở nhà Trương Thanh Nhã. Nhưng… tôi không nói gì cả.
Nghe thấy động tĩnh, Phương Hảo quay đầu lại, gương mặt rạng rỡ như đứa trẻ khoe món quà nhỏ: Chồng ơi, anh xem nè! Em mới mua cái áo này, chỉ 13.9 tệ thôi đó! Mềm mà mặc thích cực kỳ luôn!
Chiếc áo thun màu hồng nhạt đó không hề tôn dáng, ngược lại khiến cô ấy trông vừa đen vừa béo. Lại là đồ rẻ tiền mua trên BingXingXing!
Tôi cảm thấy mình bị xúc phạm.
Mỗi tháng tôi đưa cô ấy hẳn 10.000 tệ tiền sinh hoạt, vậy mà cô ấy lại mua cái thứ rác rưởi 13.9 tệ này để mặc… trước mặt tôi!
Cũng là 10.000 tệ một tháng – tại sao vợ người ta luôn ăn diện gọn gàng, tinh tế, nhìn vào là thấy sáng cả mắt…Còn vợ tôi thì lúc nào cũng như vừa lội ra từ chợ rác, trông nghèo rớt mồng tơi!
Tôi lập tức sầm mặt: Em có thể bớt mua mấy thứ rẻ tiền linh tinh lại được không? Nhìn em đang mặc cái gì kia? Giẻ lau à?
Phương Hảo sững người, theo bản năng bước tới hai bước: Em thấy cũng ổn mà… Thôi, vào ăn cơm đi anh. Hôm nay mẹ em đón con về nhà chơi rồi. Em nấu món anh thích nhất – lươn xào tương đen nè.
Mùi tanh nồng từ người cô ấy xộc lên khiến tôi suýt nữa buồn nôn, phải lùi lại theo phản xạ.
Ổn cái gì mà ổn?! Em suốt ngày ôm đống đồ rẻ tiền này, anh thiếu tiền cho em tiêu à?!
Tôi chỉ thẳng vào túi rác ở góc tường:150 cái thì 150 cái, tranh vài hào bạc với người ta làm gì, đến con cũng mặc kệ! Phương Hảo, anh nói thật, làm người đừng có so đo tính toán từng đồng như thế! Phải rộng rãi một chút!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!