Chương 16: (Vô Đề)

Ngô Na Na là bạn cùng phòng thời đại học của Lâm An Nhiên, hiện đang học thạc sĩ.

Lâm An Nhiên bấm vào khung chat với Ngô Na Na.

Là ảnh chụp màn hình phòng livestream của cô.

[ Lâm An Nhiên: Ừ, là tớ. ]

Bên kia, Ngô Na Na im lặng một hồi lâu, trên màn hình cứ hiện dòng chữ "đối phương đang soạn tin", cuối cùng lại gửi qua một chiếc meme "Mày đỉnh vãi".

Lâm An Nhiên bật cười, quăng điện thoại sang một bên không màng tới nữa.

Hồi học đại học, Lâm An Nhiên đột ngột gặp phải biến cố gia đình nên tính tình lúc nào cũng lầm lì u ám. May mà bạn cùng phòng đều là người tốt, lâu dần mọi người chơi thân với nhau, tính cách Lâm An Nhiên mới cởi mở hơn một chút.

Lâm An Nhiên không nghĩ ngợi nhiều, quăng điện thoại lên giường rồi nhắm mắt ngủ.

Lâm An Nhiên vốn là cú đêm, bình thường chưa tới rạng sáng là chưa rời mắt khỏi màn hình. Cứ tưởng hôm nay tập tành điều chỉnh lại đồng hồ sinh học sẽ khó ngủ lắm, ai dè vừa nhắm mắt chưa được bao lâu Lâm An Nhiên đã chìm vào giấc nồng.

Lâm An Nhiên thì ngủ ngon lành, nhưng những kẻ thao thức thì nhiều vô số kể.

Chỉ trong vòng chưa tới hai tiếng đồng hồ, đủ thể loại video cắt ghép về phòng live của Lâm An Nhiên đã lan truyền chóng mặt trên các nền tảng video ngắn.

"Sốc! Thổ hào donate mấy chục vạn cho hotgirl mạng!"

"Các anh em cho hỏi, vô tình xem live thấy một chủ phòng chẳng cần làm gì cũng được người ta chạy theo ném tiền donate là sao..."

"Bức huyết thư cầu xin Khoái Âm tung ra phiên bản dành cho người nghèo..."

"Thổ hào vung tiền cho nữ streamer xinh đẹp, phiên bản đời thực của tiếng sét ái tình..."

Đủ các thể loại giật tít, đủ các kiểu nội dung, tất cả đều xoay quanh phòng livestream của Lâm An Nhiên.

Sau một đêm, số người theo dõi của Lâm An Nhiên cứ thế lặng lẽ vượt mốc hàng vạn.

Sáng hôm sau, Lâm An Nhiên tỉnh dậy, vươn vai một cái thật sảng khoái trên giường.

Thoải mái quá đi mất.

Lâu lắm rồi mới có cảm giác như thế này.

Rõ ràng chị Tử Hàm đã vào thăm cô. Cửa sổ mở he hé đón gió, rèm cửa cũng được kéo ra quá nửa, ánh nắng chiếu rọi vào phòng, vừa vặn phủ lên bắp chân của Lâm An Nhiên.

Lâm An Nhiên duỗi người ra một cách sảng khoái, xương cốt phát ra những tiếng kêu răng rắc râm ran. Cô thò chân ra khỏi chăn, đón lấy những tia nắng ban mai hắt vào, không quá chói chang nhưng đủ để xua tan mọi hơi lạnh.

Lâm An Nhiên nằm ườn trên giường, để đầu óc hoàn toàn trống rỗng.

Lâu lắm rồi cô mới được thả lỏng như thế này.

Đã lâu lắm rồi Lâm An Nhiên không đi ngủ sớm như tối qua.

Cô liếc nhìn đồng hồ, mới qua 9 giờ sáng. Vậy là cô đã ngủ liền một mạch suốt 10 tiếng đồng hồ.

Giấc ngủ này đem lại cảm giác cơ thể nhẹ bẫng, tràn trề năng lượng. Bên ngoài cửa sổ, thỉnh thoảng vài luồng gió nhẹ luồn qua lớp mành rèm thổi vào trong phòng. Tiếng chim hót ríu rít, thi thoảng còn có tiếng trẻ em nô đùa và tiếng người trò chuyện, nhưng chẳng hề ồn ào chói tai chút nào.

Lâm An Nhiên cảm thấy từ thể xác đến tâm hồn mình đều được giải phóng hoàn toàn.

Đã lâu lắm rồi mới có cảm giác thư thái đến vậy. Lâu lắm rồi mới có một ngày cô thức dậy mà không bị bủa vây bởi áp lực cơm áo gạo tiền.

Lần gần nhất cô cảm nhận được sự bình yên này hình như là hồi thi chuyển cấp hai xong, cô theo ba mẹ về quê. Cô nằm ngủ quên trên chiếc ghế xếp ngoài sân nhà suốt cả buổi chiều. Mẹ cô ngồi cạnh phẩy quạt đuổi muỗi nhưng quyết không đánh thức con gái. Đến khi tỉnh giấc, bên tai cô văng vẳng tiếng chó sủa gâu gâu nhỏ nhẹ cùng tiếng ngỗng kêu cạc cạc, không khí phảng phất mùi ngai ngái của đất bùn và cây cỏ mang đậm hương vị thôn quê, xen lẫn mùi thóc phơi vàng ươm ngoài sân.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!