Hắn hơi thở gấp gáp, hôn mạnh hơn trước.
Đang lúc * l**n t*nh m*, thân thể hắn cứng đờ, dừng lại.
Ta mơ màng: "Sao vậy?"
Giọng hắn mang theo hơi thở chưa tan, còn có chút ngượng ngùng khó tin: "... Phú Quý đang nhìn."
Ta nghiêng tai nghe kỹ, quả nhiên nghe thấy bên cạnh.
Hơi thở nhẹ của Phú Quý, cùng với tiếng đuôi quét qua t.h.ả. m xào xạc.
Trên mặt "ù" một cái nóng lên.
Lưu Trạm đột nhiên ngồi thẳng dậy, hướng về phía đám lông xù bên dưới, giọng tức giận: "Nhắm mắt lại!"
Phú Quý "gừ?" một tiếng, đuôi vẫy càng vui hơn.
23
Hơn hai tháng t.h.u.ố. c thang châm cứu không uổng phí.
Vào thu, ảnh ảnh hỗn độn trước mắt ta, có thể phân ra đường nét rõ ràng hơn.
Đúng lúc thu hoạch mùa thu, Lưu Trạm phải dẫn người đi tuần tra, đi nửa tháng.
Hắn không yên tâm, lẩm bẩm dặn dò một.
Ta véo móng vuốt Phú Quý vẫy:
"Yên tâm, ta về hầu phủ ở mấy ngày, có Phú Quý và phụ thân ta mà."
Hắn lúc này mới miễn cưỡng đi.
Có lẽ tâm tình thoải mái, mắt tốt hơn.
Hôm đó sáng sớm, ta tỉnh dậy trong phòng của mình.
Theo bản năng mở mắt——
Ánh sáng chói khiến mí mắt giật.
Ta nhắm mắt, lại từ từ mở ra.
Trên giường là hoa văn chạm khắc, vân gỗ rõ ràng.
Màn là màu xanh lục nhạt, ánh sáng ban mai lọt vào, dịu dàng.
Ta đột nhiên ngồi bật dậy.
Tim đập thình thịch, gần như muốn nhảy ra.
Ta có thể nhìn thấy rồi?
Ta quay đầu, nhìn về phía bàn trang điểm bên cửa sổ.
Trong gương đồng phản chiếu một bóng người, có chút mơ hồ.
Đó là ta.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!