Đêm xuống nghỉ ngơi.
Ta ôm Phú Quý vào chăn.
Thân nó ấm áp, lông mượt, ôm rất thoải mái.
Vuốt bộ lông mềm của Phú Quý, ta nhớ ra bên cạnh cònmột người.
Ta do dự một chút, nghiêng đầu nhỏ giọng thương lượng:
"Cái này... nếu chàng để ý, ta dẫn Phú Quý sang thiên điện ngủ."
Lời vừa dứt, bên cạnh "soạt" đứng dậy một bóng người.
Giọng Lưu Trạm mang theo sự khó tin, cùng nỗi tức giận bị xúc phạm:
"Ai cho phép nàng đi thiên điện?!"
Hắn cúi đầu, trừng mắt nhìn Phú Quý trong lòng ta, nghiến răng:
"Trên giường thêm một con ch. ó thôi, không ngủ nổi nữa sao?!"
Hắn nằm mạnh xuống, kéo chăn của mình, quay lưng về phía ta.
Một lúc sau, hắn lại quay lại, nhìn chằm chằm Phú Quý hung dữ nói:
"Bảo nó ngủ bên ngoài!"
Ta lặng lẽ đẩy Phú Quý ra mép giường một chút.
10
Ta ngủ mơ màng, cảm thấy bên cạnh xào xạc.
Dường như Lưu Trạm dậy đi vệ sinh.
Ta trở mình tiếp tục ngủ.
Không biết bao lâu, tay sờ vào vị trí ấm áp bên cạnh -
Trống không.
Phú Quý đâu?
Ta giật mình tỉnh dậy.
Trong lòng hoang mang, ngồi dậy, nhỏ giọng gọi: "Phú Quý?"
Không ai đáp lời. Chỉ có tiếng gió ngoài cửa sổ.
Ta mò mẫm xuống giường, định gọi cung nữ.
Chân vừa chạm đất, chưa kịp đứng vững, nghe thấy từ thiên điện có tiếng động truyền đến.
Tuy mắt không tốt, nhưng tai ta lại rất nhạy.
Là giọng Lưu Trạm.
Còn có một giọng nam trầm ổn, là tiên sinh Châu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!