Chương 1: (Vô Đề)

Ta là kẻ mù lòa, thế mà lại gả cho Thái t. ử Lưu Trạm.

Lưu Trạm miệng cứng tính nóng, mỗi lần dắt ta đi đường đều khó chịu: "Không có ta, nàng phải làm sao?"

Cho đến khi thuộc hạ của hắn tặng ta một con ch. ó dẫn đường.

Từ đó, Lưu Trạm "thất nghiệp".

Đêm ấy, ta nghe thấy tiếng c.h.ử. i thậm tể của vị Thái t. ử gia tức giận:

"C.h.ế. t tiệt! Không tặng gì lại tặng một con chó!"

"Nàng ấy bây giờ có ch. ó rồi, còn ta? Ta phải làm sao?!"

"Và cả ngươi nữa! Vẫy đuôi cái gì! Làm ch. ó cho nàng ấy là cái phúc ta cầu bao nhiêu năm mới được, ngươi có tư cách gì thay thế ta?!"

01

Ta trời sinh mù lòa.

Tìm thầy chạy t.h.u.ố. c nhiều năm, cũng chỉ nhìn thấy lờ mờ bóng hình.

Phụ thân ta từ nhỏ đã dành dụm tiền cho ta.

Đồng xu từng đồng một bỏ vào hũ sành, ông nói:

"A Từ đừng sợ, phụ thân dành cho con thật nhiều tiền!"

Sau đó ông thấy quá chậm, bèn làm một ván lớn.

Ông theo Lưu bá bên cạnh, cầm đao đi đ.á.n. h thiên hạ.

Bảy năm sau, thiên hạ đổi chủ.

Lưu bá trở thành Tân đế, phụ thân ta lập được công phò vương, được phong tướng.

Trong yến tiệc cung đình, Tân đế nắm tay phụ thân ta.

Hai người đàn ông nắm tay nhìn nhau, nhớ lại chuyện xưa, ôm nhau khóc nức nở.

Rượu uống nhiều, Hoàng đế vỗ vai phụ tân ta:

"Huynh đệ, còn muốn gì nữa? Lão ca đều đáp ứng!"

Phụ thân ta hít một hơi, đầu óc nóng lên: "Con gái của ta, chuyện thân sự vẫn chưa có chỗ dựa."

Sau này tỉnh rượu hồi tưởng lại, vốn định xin cho ta một tước vị Huyện chúa, ngày sau chiêu một người rể.

Ai ngờ Hoàng đế quá hào phóng, lập tức quyết định:

"A Từ là cô gái tốt!"

Vung tay một cái, ban cho ta con trai của người.

Văn võ bá quan đều biến sắc, người khuyên can kẻ khuyên can.

Thế là, ta trở thành Thái t. ử phi.

02

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!