Chương 33: (Vô Đề)

◎ Độ hoàn thành nhiệm vụ cuối cùng hai: 30% ◎

Hòa Miêu nhìn đôi tai sư t. ử xù lông đang khẽ đung đưa trong gió đêm, mơ hồ nhớ lại phần hậu tố của ký hiệu thời kỳ ph*t t*nh khi đó — Trí nhớ giảm 40%, độ nhạy bén tăng 40%.

Thú nhân vẫn giữ lại một vài đặc tính của dã thú nhưng không đến mức nghiêm trọng như chúng. Chẳng hạn như thời kỳ ph*t t*nh, Albert cũng cảm thấy khó chịu, nhưng không đau đớn như sư t. ử đực thực thụ.

Hòa Miêu nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay Albert, dẫn anh đi vào phòng tắm.

Cô dịu dàng đáp: "Những người bày sạp ở chợ Tây thường không phải là những người có dị năng xuất chúng. Cung cấp vật tư sinh hoạt cơ bản cho kẻ mạnh chính là nguồn sống của họ. Hai ngày nay xe kem đã chiếm gần hết khách, cứ kéo dài mãi thì không phải là chuyện tốt."

Cả người Albert nóng bừng, hơi thở cũng dồn dập. Tay của tiểu thư lành lạnh, rõ ràng không lớn bằng lòng bàn tay anh nhưng lại vô cùng mạnh mẽ.

Đèn Giao Nhân trong phòng tự động sáng lên ngay khi có người bước vào. Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, gương mặt Hòa Miêu như được phủ lên một lớp hào quang thánh khiết.

Yết hầu của Albert khẽ chuyển động: "Vậy nên tiểu thư chỉ vì lương thiện thôi sao?"

Hòa Miêu lắc đầu: "Dĩ nhiên là không. Kem dù kiếm được tiền đến đâu cũng không phải là mảng kinh doanh chính của chúng ta. Nếu bán lâu hơn một chút, mọi người sẽ không còn thấy mới mẻ như hai ngày nay nữa."

Hòa Miêu chớp mắt: "Thế nên tôi mới dán địa chỉ tiệm lẩu lên xe kem. Sau này ai muốn ăn kem thì phải đến tiệm lẩu. Phải khơi gợi sự thèm muốn của họ thì mới thu hút đủ lượng khách, từ đó khai phá ra một con đường kinh doanh mới."

Trong bồn tắm luôn có sẵn nước. Hòa Miêu cởi bỏ lớp áo ngoài, chỉ còn lại nội thất áp sát cơ thể. Cô là người bước vào bồn trước, rồi nhìn chằm chằm vào Albert, hỏi: "Anh không muốn tắm chung sao?"

Ánh mắt Albert tối sầm lại, mùi hương thoang thoảng dần lấp đầy căn phòng. Đôi đồng t. ử thú của anh lóe lên tia sáng trong bóng tối, giọng khàn đặc: "Tiểu thư đang quyến rũ tôi sao?"

Hòa Miêu vặn nhỏ đèn Giao Nhân xuống. Cô không nói gì, chỉ bám vào thành bồn tắm, tiếp tục nhìn Albert không chớp mắt. Làn nước d.a. o động nhẹ nhàng, thấm ướt bờ vai nuột nà của cô.

Albert gần như nôn nóng x. é to. ạc quần áo trên người ném xuống đất. Anh sải đôi chân dài bước vào bồn tắm, vòm n.g.ự. c săn chắc tức thì lấm tấm những giọt nước nhỏ, cơ n.g.ự. c khẽ rung động.

Hòa Miêu đưa tay chống lên l.ồ. ng n.g.ự. c Albert, ngăn cản hành động vội vã muốn áp sát của anh: "Không được thu tai lại, tôi muốn xem."

Thân người tai thú, kết hợp với gương mặt điển trai của Albert tạo nên một sức công phá gấp bội đối với Hòa Miêu.

Tiếng nước trong bồn tắm kêu sột soạt. Hòa Miêu tiến lại gần hơn, lòng ngứa ngáy khó nhịn mà đưa hai tay ra nhào nặn đôi tai sư t. ử của Albert. Đôi tai nhọn mỏng manh nóng đến mức hơi bỏng tay.

Tai của loài mèo lớn vốn dĩ rất nhạy cảm, đặc biệt là vào thời điểm ph*t t*nh như thế này. Dù Albert đã cố hết sức nhẫn nhịn, anh vẫn thấy ngứa ngáy, đôi tai không tự chủ được mà vẫy vẫy hai cái trong lòng bàn tay Hòa Miêu.

Hòa Miêu cảm thấy đôi tai ấy không phải đang động đậy trong lòng bàn tay mình, mà là đang gãi vào trái tim cô. Cảm giác mềm mại đó còn khiến người ta rung động hơn cả những nụ hôn.

Tay Hòa Miêu chậm rãi trượt xuống, cô nâng lấy gò má Albert, thâm tình nhìn sâu vào đôi mắt anh.

Không biết có phải do dầu Giao Nhân đã cháy hết hay không mà đèn bỗng nhiên vụt tắt. Phòng tắm lập tức chìm vào bóng tối, khiến đôi đồng t. ử thú của Albert càng trở nên rõ nét.

Hòa Miêu khẽ hôn lên: "Em thích anh, Albert. Bất kể anh ở hình thái nào, em đều hứa sẽ yêu anh như giây phút này."

Albert không kìm lòng được mà ôm c.h.ặ. t lấy eo Hòa Miêu, trán tựa vào trán cô: "... Vậy còn trước kia? Trước kia cũng yêu sao?"

Hòa Miêu vòng tay qua cổ anh, ghé sát tai anh thì thầm: "Trước kia cũng yêu."

Mùi hương thanh khiết trở nên nồng đậm hơn hẳn, hun cho Hòa Miêu mê đắm. Cô cẩn thận hôn nhẹ lên cổ Albert, giọng nhỏ đến mức chỉ còn là tiếng khí: "Đang trong kỳ ph*t t*nh, anh không muốn làm gì sao?"

Nước trong bồn tắm chao đảo dữ dội, tạo thành từng vòng gợn sóng, để lại những vệt loang lổ chồng chất lên nhau trên thành bồn.

Đèn dầu cá mập vẫn mờ ảo cho đến nửa đêm, chỉ khi cả hai đã tắm rửa xong xuôi và mặc quần áo chỉnh tề thì đèn mới sáng trở lại.

Albert lạnh lùng nhìn chằm chằm vào chiếc đèn dầu cá mập một lúc rồi nói: "Cái đèn này thông minh quá, không hợp với thế giới quan game của Bạo Giáp Tông."

Hòa Miêu cúi đầu mỉm cười nhẹ, rồi lặng lẽ bước ra ngoài.

Mạnh Chu Đạo và những người khác đều rất lưu luyến khi biết Hòa Miêu sắp trở về, nhưng thấy cô quyết tâm nên cũng không giữ lại. Họ đã chính thức bắt đầu học tập tại Bạo Giáp Tông và không thể ra khỏi thành trong vòng một tháng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!