Chương 29: (Vô Đề)

Hòa Miêu cũng nghe thấy những động tĩnh không hề bình thường bên ngoài. Cô thản nhiên ngẩng đầu nhìn lên, một gã đàn ông to lớn như ngọn núi thịt, dưới sự dìu dắt của đám đàn em, dần hiện rõ hình dáng. Trông gã chẳng khác nào một Boss trong các trò chơi hầm ngục.

Cô âm thầm lấy Chân Thực Châu ra, xác nhận người vừa đến không phải NPC. Trên đầu gã hiển thị dòng chữ: [Pháp sư bóng đêm Lv.50].

Kẻ mới xuất hiện mang gương mặt hung ác, nhưng còn chưa kịp mở miệng thì tên đàn em đứng cạnh đã nhảy dựng lên, sải vài bước tới trước mặt Hòa Miêu: "Sao cô dám bày sạp ở đây? Không biết quy tắc à?!"

Trước khi vào chợ, Hòa Miêu đã nộp phí bày sạp cho quản lý khu chợ. Người quản lý còn nói vị trí bên trong có thể tùy ý chọn.

Dù vậy, cô vẫn lịch sự hỏi lại: "Các anh đã mua đứt mảnh đất này rồi sao?"

Tên đàn em hiển nhiên không ngờ cô dám hỏi ngược, nhất thời sững người, theo phản xạ quay sang nhìn Lão Đại Sẹo. Có chỗ dựa, hắn ta lập tức trở nên hung hăng: "Mua bán gì chứ? Chỗ này từ trước tới nay đều là địa bàn của bọn tôi! Nếu cô biết điều thì mau nộp phí bồi thường, rồi xin lỗi Sẹo gia một tiếng, hôm nay còn có thể lành lặn mà về, nếu không thì…"

Đôi mắt xanh băng của Albert lóe lên hàn quang, ánh nhìn lạnh lẽo khiến tên kia lập tức rụt lại ánh mắt bất lương vừa lóe lên. Chân răng anh ngứa ran, sống lưng âm ỉ nóng lên, sát ý mang theo bản năng thú tính lan nhanh từ tim ra tứ chi.

Không cần suy nghĩ nhiều, bản năng của thú nhân đã đưa ra phương án tối ưu nhất. Anh có đến chín mươi bảy phần trăm nắm chắc có thể g.i.ế. c sạch đám người gây chuyện này trong vòng mười chiêu. Lúc này anh thật sự rất muốn làm vậy, đặc biệt là với tên lâu la mặt chuột tai dơi đang đứng trước mặt.

Hòa Miêu nắm c.h.ặ. t đạo cụ vừa mua từ Cửa hàng. Cô không cần Albert lộ ra hình dạng thú nhân, trực tiếp bước ra từ phía sau: "Nếu các anh chưa mua đứt chỗ này, đều chỉ là nộp phí bày sạp, vậy hôm nay chúng tôi chiếm chỗ này thì đương nhiên là chúng tôi bày sạp ở đây."

Gã đàn ông như ngọn núi thịt nở nụ cười nham hiểm: "Vậy nếu tôi không đồng ý thì sao?"

Ngay sau đó, từ phía sau vang lên một giọng nói mang theo ý vị giễu cợt: "Tôi khuyên anh tốt nhất nên đồng ý, nếu không c.h.ế. t ở đây thì e là hơi khó coi."

Ngọn núi thịt cứng đờ. Gã còn chưa kịp quay đầu thì tên đàn em bên cạnh đã nhanh chân lách sang một bên. Một luồng uy áp dị năng bá đạo ập tới từ phía sau. Ngọn núi thịt lập tức dừng động tác quay đầu khó nhọc, vội vàng điều khiển bánh xe dưới chân đứng sang một bên. Đôi mắt ti hí đảo liên hồi, gã nịnh nọt nói: "Hội trưởng Lý Thanh, cơn gió nào đưa cô tới đây vậy?"

Gã không ngờ Lý Thanh chẳng thèm liếc nhìn mình, mà đi thẳng về phía cặp nam nữ đang chiếm chỗ. Đám đàn em theo sau gã, vốn nổi tiếng hung hăng, lúc này trên mặt lại lộ vẻ vui mừng. Ngọn núi thịt không ngu. Lăn lộn đến cấp bậc này sau mạt thế, gã hiểu rất rõ Hòa Miêu là người không thể đắc tội.

Hòa Miêu cũng không ngờ lại gặp Lý Thanh trong hoàn cảnh này. Thấy rõ thái độ kính sợ của những người xung quanh đối với Lý Thanh, cô âm thầm cất lại món v. ũ k.h. í vừa lấy ra.

Bạch Sương Hành reo lên đầy kinh ngạc: "Bà chủ, chị định tới thành Tây Tháp mở chi nhánh sao? Đã chọn được địa điểm chưa? Có thể chọn chỗ nào gần Công hội Bạch Viên của tụi em không? Em hứa ngày nào cũng dẫn người tới ủng hộ!"

Hòa Miêu lắc đầu, mỉm cười: "Tạm thời thì chưa, tôi chỉ mới tới xem thử. Mọi người muốn ăn gì cứ tự nhiên chọn, bên này còn có kem, là món mới."

Bạch Sương Hành và Đinh Hà nhìn nhau, lập tức chen lên phía trước. Cuối cùng vẫn là Bạch Sương Hành nhanh tay hơn, cô hớn hở hỏi: "Có giới hạn số lượng không? Nếu không thì gói hết cho em!"

Hòa Miêu bất lực liếc cô một cái: "Mỗi người mỗi vị tối đa chỉ được mua ba ly, không được mua hộ."

Bạch Sương Hành bĩu môi: "Được rồi, vậy cho em mỗi vị ba ly, mấy món lẩu này em cũng lấy hết!"

Lý Thanh đứng trước mặt Hòa Miêu, ánh mắt lướt qua những nguyên liệu bày trên bàn, hỏi: "Bà chủ, có nguyên liệu đặc biệt nào gợi ý không?"

Hòa Miêu hiểu ý, nhẹ nhàng đẩy mấy loại nguyên liệu dị thú ra phía trước: "Sách bò Chích Ngưu có thể loại bỏ trạng thái tiêu cực; cuống tim Quái Phun Lửa giúp tăng khả năng kháng nhiệt; thịt Thủy Bối có thể giải trừ hiệu ứng ảo giác."

Mắt Lý Thanh sáng lên. Bạch Sương Hành vừa bưng ly kem vừa chen vào: "Giải trừ ảo giác? Đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh, bà chủ đúng là phúc tinh của tụi em!"

Bắt gặp ánh mắt khó hiểu của Hòa Miêu, Lý Thanh giải thích: "Hai ngày nữa bọn tôi định đi đ.á.n. h một Boss nhỏ, là Nấm Biến Dị bậc ba, nó sẽ phun bào t. ử gây ảo giác." Cô lấy Truyền Tin Phù ra. "Tôn Thanh, dẫn toàn bộ đội một qua đây."

Ngọn núi thịt nhìn Lý Thanh và Hòa Miêu trò chuyện như chỗ không người, sắc mặt càng lúc càng khó coi. Lý Thanh đã công khai chống lưng cho người phụ nữ này, giờ gã không chỉ không thể làm khó, mà ngay cả đuổi khách cũng không dám. Đội một có tới sáu mươi người!

Gã nuốt cục tức xuống, tiến lên nói: "Đã là bạn của Hội trưởng Lý thì cô bày sạp ở đây là chuyện đương nhiên. Lúc nãy là tôi l* m*ng."

Hòa Miêu hờ hững đáp lại một tiếng. Có Chân Thực Châu trong tay, ác ý trên khuôn mặt đầu lợn của gã đã hiện rõ mồn một, cô hoàn toàn không có hứng diễn kịch. Ngọn núi thịt cũng không tự chuốc nhục thêm, dẫn người rời đi, trong lòng chỉ hận Triệu Văn có dũng mà không có mưu, nắm trong tay nhiều thứ như vậy mà vẫn không đấu lại Lý Thanh.

Lý Thanh bận việc công nên không thể ở lại lâu. Sau khi trò chuyện thêm vài câu với Hòa Miêu, cô chuẩn bị rời đi thì bị gọi lại.

Hòa Miêu nói: "Tôi muốn thuê vài đội săn cùng đi g.i.ế. c dị thú. Bên cô có đội nào rảnh sớm nhất không?"

Lý Thanh hơi ngạc nhiên, liếc nhìn Albert đứng bên cạnh: "Chị muốn g.i.ế. c dị thú để…" Cô lập tức hiểu ra. "Để tìm nguyên liệu đặc biệt mới đúng không?"

Thấy Hòa Miêu gật đầu, Lý Thanh trầm ngâm: "Có thì có, nhưng mấy đội mạnh đều đang làm nhiệm vụ, những đội còn lại thì thành viên từng phạm lỗi ít nhiều. Hay thế này, chị cứ đi cùng nhóm của Sương nhi, em sẽ phái thêm Đinh Hà đi cùng. Có hai người đó thì không vấn đề gì."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!