Chương 24: (Vô Đề)

Hòa Miêu đẩy cửa sổ ra, một luồng gió lạnh còn buốt hơn cả máy lạnh trong phòng rít gào ùa vào. Cơn mưa băng cuốn theo những chiếc lá trúc rụng từ ngọn cây bay thẳng vào lòng bàn tay cô. Thi thoảng, vài giọt m.á. u đỏ tươi từ phía trên rơi xuống, như thể thật sự có ai đó đang giao chiến trong rừng trúc vậy.

Bên trong tiệm trời quang mây tạnh, ngoài cửa sổ sấm sét vang rền. Hòa Miêu nhìn qua nhìn lại, phong cảnh rừng trúc quả thực rất đẹp, chỉ là… hoàn toàn không hợp với không khí náo nhiệt của tiệm lẩu.

Bức tranh gốc của cảnh quan độc đáo để lại một ký hiệu trên bảng điều khiển cá nhân của Hòa Miêu. Cô thử nhấn giữ một lúc, ngay sau đó một dấu X đỏ thật lớn hiện ra.

"Đã liên kết với bảng cố định, không thể di chuyển!"

Chẳng trách lúc cô chọn đặt rừng trúc ngoài cửa sổ, ý thức trò chơi còn cố tình nhắc nhở thêm một câu. Loại cảnh quan này không thể hủy liên kết.

Hòa Miêu bĩu môi, đóng cửa sổ lại rồi đi về phía bếp sau. Cô muốn thử xem thứ được sản xuất từ máy bán cốt lẩu tự động kia có kèm theo hiệu ứng bảo vệ hay không.

Albert đã đứng sẵn trong bếp sau, đang quan sát chiếc máy nhỏ vừa đột nhiên xuất hiện. Chiếc máy trông khá thô sơ, vài chỗ lớp vỏ bong tróc, lộ ra cả bánh răng và vòng bi bên trong, phía sau còn có một phễu nạp nguyên liệu.

Trong tủ đá kịp thời xuất hiện các nguyên liệu cần thiết để làm cốt lẩu bán lẻ. Hòa Miêu cũng không cầu kỳ tỉ lệ, trực tiếp đổ toàn bộ nguyên liệu vào. Cô nhấn công tắc, chiếc máy lập tức rung bần bật, phát ra tiếng ồn ch. ói tai, ống xả phía ngoài cùng "phù phù" phun ra từng làn khói đen.

Hòa Miêu nhíu mày.

Mức độ ô nhiễm tiếng ồn này quả thật quá nghiêm trọng, hơn nữa hiệu suất sản xuất lại rất thấp. Mười miếng cốt lẩu phải mất mười hai tiếng mới hoàn thành. Hiện tại khách còn ít thì mười hai tiếng vẫn có thể chờ, nhưng sau này chắc chắn khách sẽ đông hơn, chẳng lẽ mười miếng này vẫn phải bán giới hạn?

Chưa kể tiếng ồn như vậy quá ảnh hưởng đến khách.

Cả Albert, Phúc Cầu lẫn cô đều phải thường xuyên ra vào bếp sau, lâu dài chắc chắn không tốt cho sức khỏe. Vậy con đường nâng cấp của máy bán lẻ nằm ở đâu? Theo lẽ thường, trò chơi sẽ không cố ý ghi rõ "phiên bản sơ cấp" cho một thứ hoàn toàn không thể nâng cấp.

Hòa Miêu lục tìm trên bảng cá nhân một hồi, cuối cùng ở góc dưới giao diện "Tiệm lẩu máy lạnh" phát hiện một biểu tượng vẽ tay màu xanh lá.

"Máy bán cốt lẩu tự động phiên bản sơ cấp: Chiếc máy này vận hành theo nguyên lý thô sơ, tiếng ồn lớn và hiệu suất thấp để phục vụ bạn. Nếu bạn không hài lòng, có thể cho máy "ăn" tinh hạch dị thú để hỗ trợ nâng cấp."

Tinh hạch dị thú…

Được rồi, xem ra hiện tại cô chỉ còn một lựa chọn duy nhất là ra ngoài săn dị thú.

Albert rất hiểu biểu cảm của Hòa Miêu. Dù lúc này gương mặt cô không lộ rõ vui buồn, nhưng trong lòng chắc chắn đang rất phiền não. Anh xoay người cô lại, ân cần nói: "Tiểu thư, hiện tại không có khách, cô không cần đứng canh ở đây đâu, ra ngoài nếm thử ly rượu mới tôi vừa pha đi."

Giọng anh mang theo sự thân mật tự nhiên: "Chiếc máy này tôi sẽ trông chừng, đợi miếng cốt lẩu đầu tiên ra lò tôi sẽ gọi cô."

Hòa Miêu nhìn chằm chằm vào tai Albert: "Nhưng anh là thú nhân, thính giác còn nhạy hơn tôi, anh hẳn phải ghét tiếng ồn hơn chứ."

Cô tiếp lời: "Tôi từng xem phim tài liệu của con người trước kỷ nguyên, động vật họ mèo rất dễ bị căng thẳng, mèo lớn cũng vậy. Anh là sư t. ử tuyết, dù cấp bậc rất cao, nhưng chắc cũng không thích ở lại đây."

Albert nhìn Hòa Miêu bằng ánh mắt sâu thẳm, khóe môi cong lên một nụ cười bất lực. Anh nắm lấy tay cô, hơi cúi người đặt một nụ hôn lên mu bàn tay: "Nhưng tôi thích cô, tiểu thư."

Yêu cô là thiết lập của tôi, nhưng cảm giác hiện tại dường như đã không còn giống trước kia.

Không gian rộng rãi của bếp sau bỗng trở nên chật chội. Luồng không khí nóng bỏng âm thầm luân chuyển giữa hai người. Trong cơ thể Albert dâng lên một xung động kỳ lạ. Anh thuận theo cảm giác ấy, chủ động nhưng vẫn vụng về tiến lên ôm c.h.ặ. t Hòa Miêu, lẩm bẩm: "Tôi…"

Hòa Miêu tựa vào l.ồ. ng n.g.ự. c Albert. Nhịp tim nóng rực trong n.g.ự. c anh xuyên qua lớp cơ bắp truyền thẳng tới màng nhĩ cô. Đợi một lúc vẫn không thấy anh nói tiếp, cô liền vùi đầu vào n.g.ự. c anh, khẽ cười hai tiếng.

Với Hòa Miêu mà nói, đây cũng là một trải nghiệm hoàn toàn mới. Trước kia Albert không có thực thể, thời gian cô duy trì trạng thái tinh thần hưng phấn cũng không dài. Sự thỏa mãn về tinh thần đã đủ cho cả hai, còn sinh hoạt ngắn ngủi nhờ công cụ hỗ trợ thì có cũng được mà không có cũng chẳng sao.

Khi đó Albert cũng không có cảm xúc phong phú như bây giờ, anh chỉ hành động theo thiết lập. Nhưng hiện tại, người yêu đã có một cơ thể ấm nóng, về mặt cảm xúc cũng trở nên giống một con người thật sự hơn.

Lần đầu tiên Albert nảy sinh cảm giác thẹn thùng. Tuy vậy, anh vẫn kiềm chế được cảm xúc khiến mình nghẹn lời, nhìn thẳng vào mắt Hòa Miêu: "Tôi rất thích tiểu thư, nhưng sự yêu thích này dường như phức tạp hơn rất nhiều so với cảm giác được thiết lập trước kia."

Gần trăm loại ngôn ngữ tồn tại trong xã hội loài người đều nằm trong não bộ Albert, vậy mà anh lại không tìm ra từ nào đủ để diễn tả suy nghĩ lúc này. Cuối cùng, anh vụng về dắt tay Hòa Miêu đặt lên l.ồ. ng n.g.ự. c mình: "Tôi sẵn sàng làm bất cứ điều gì vì tiểu thư."

Hòa Miêu ngước nhìn Albert, rốt cuộc cũng làm được điều cô luôn muốn kể từ khi xuyên qua. Cô nâng lấy gương mặt anh, kiễng chân lên, chậm rãi hôn lên môi anh.

"Chúng ta là người yêu của nhau mà, Albert." Hòa Miêu vòng tay qua cổ anh. "Người yêu thì nên hiến dâng cho nhau."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!