Cái đầu sư t. ử to lớn của Albert ghé sát lại. Anh nghiêng đầu, khó hiểu hỏi.
"Tiểu thư, đã là thiên tai cực nhiệt, tại sao ngài lại mở tiệm lẩu? Tiệm lẩu chẳng phải sẽ càng nóng hơn sao?"
Hòa Miêu nhớ lại trải nghiệm trong buồng game trước đó, chậm rãi giải thích.
"Trước đây tôi từng xem một cuộc phỏng vấn về con người thời tiền kỷ nguyên. Họ nói rằng ngồi trong phòng có điều hòa, ăn lẩu kèm dưa hấu, là một niềm vui rất lớn của mùa hè."
Bộ lông của Tuyết Sư mềm mượt vô cùng, chạm vào mang lại cảm giác dễ chịu. Hòa Miêu không nỡ buông tay, vừa v**t v* lớp lông dài dưới cổ Albert vừa nói tiếp.
"Điều quan trọng là điều hòa, không phải là lẩu. Lúc nãy tôi đã xem qua, chỉ có giao diện tiệm lẩu là hiển thị biểu tượng điều hòa rất rõ."
Lời giải thích vừa dứt, thời gian đếm ngược trở về con số không. Mọi thứ trong không gian dần tan rã thành những khối điểm ảnh vỡ vụn. Hòa Miêu áp mặt vào đầu sư t. ử của Albert, lặng lẽ lắng nghe giọng máy móc vang lên bên tai.
"Bạn vừa tiếp quản một tiệm lẩu điều hòa nằm cạnh Thành phố Bị Lãng Quên. Cửa hàng đã trải qua sự bào mòn của gió cát, vẻ ngoài rách nát không chịu nổi, nhưng hương vị lẩu bên trong vẫn đậm đà không tan. Chỉ là không ai biết rằng, trong tiệm lẩu này đang ẩn giấu một bí mật cuối cùng..."
"Mời bạn phát huy tối đa tài năng kinh doanh của mình, nỗ lực làm rạng danh tiệm lẩu nào~"
[Nhiệm vụ khởi đầu: Vui lòng đặt một cái tên thật kêu cho tiệm lẩu điều hòa của bạn!]
Cảm giác nóng bức quen thuộc lại ập đến. Trước mắt Hòa Miêu xuất hiện một bảng trắng, con trỏ liên tục nhấp nháy. Cô nhanh tay gõ ba chữ chỉ trong một giây.
[Tèn tén ten! Tiệm lẩu điều hòa "Ăn No Bụng" sẽ chính thức khai trương vào ngày 26 tháng 7 năm Cực Nhiệt thứ 3215! Khách hàng đến tiêu dùng trong ngày khai trương sẽ được tặng miễn phí một hộp quà bí ẩn. Ưu đãi nhiều nhất! Bất ngờ nhiều nhất! Hương vị nhiều nhất! Ăn được là lời được, mau mau hành động thôi!]
Cảm giác nóng rực lập tức biến mất. Hòa Miêu thở phào nhẹ nhõm.
Trên bãi cát vàng rộng lớn phía trước, một khoảng vuông khổng lồ đột nhiên được dọn sạch. Sau đó, vô số người tí hon màu xanh băng, trông giống như màn hình quang học, bắt đầu vung b. úa xây dựng.
Tốc độ của chúng nhanh đến đáng kinh ngạc. Hòa Miêu nhìn những dòng chữ màu sắc phía trên tiệm lẩu, lần lượt chuyển từ Móng nhà sang Nhà thô, rồi đến Trang trí, cuối cùng là Hoàn công. Một tiệm lẩu mang phong cách cổ phác cứ thế xuất hiện giữa biển cát vàng.
Trong đám người tí hon, kẻ duy nhất đội mũ bảo hiểm màu đỏ bước ra phía trước. Nó cúi chào Hòa Miêu, nhỏ giọng nói.
"Đội thi công Gỗ đã hoàn thành công việc. Xin người nhớ đ.á.n. h giá tốt cho chúng tôi trong hệ thống."
Hòa Miêu sững người trong giây lát, sau đó lập tức đ.á.n. h giá năm sao ngay trước mặt nó. Tên cai thầu tí hon lộ rõ vẻ vui mừng, dẫn theo những người tí hon khác biến mất khỏi tầm mắt cô.
Hương thơm của lẩu dần dần lan tỏa từ trong tiệm. Cánh mũi Hòa Miêu khẽ động. Những cảm giác đau rát và choáng váng còn sót lại lập tức tan biến hoàn toàn. Cô cảm thấy toàn thân nhẹ nhõm, làn da lộ ra bên ngoài cũng không còn dấu hiệu đỏ sưng.
Chỉ là thời tiết vẫn rất nóng. Trên ch. óp mũi Hòa Miêu lấm tấm mồ hôi. Albert nhẹ nhàng đẩy cô về phía trước, cất tiếng nhắc nhở.
"Tiểu thư, nhiệt độ bên trong tiệm lẩu thấp hơn bên ngoài rất nhiều. Thân nhiệt của ngài đang tăng nhanh. Tôi đề nghị ngài vào trong tiệm để tránh nóng."
Khoảnh khắc cánh cửa tiệm lẩu mở ra, bên tai Hòa Miêu vang lên một tràng pháo hoa chúc mừng.
[Nhiệm vụ khởi đầu đã hoàn thành, phần thưởng đã được gửi đến tay người cùng với Gói quà Tân thủ, vui lòng kiểm tra~]
[Lớp bảo hộ hương vị cốt lẩu thần kỳ: Lấy tiệm lẩu làm tâm, lấy khoảng cách hương thơm lan tỏa xa nhất làm bán kính. Trong phạm vi hình cầu này, cấm v. ũ k.h. í và ma pháp, miễn nhiễm toàn bộ sát thương tiêu cực.]
[Gói quà Tân thủ: Đồ kháng bức xạ x5, Phù nổ x10, Bình m.á. u x2, Bình năng lượng x2. Đã tự động lưu trữ trong đám mây ý thức.]
[Nhiệm vụ Tân thủ 1: Vui lòng chiêu mộ vị khách hàng đầu tiên cho tiệm lẩu của bạn! Thời hạn 24 giờ.]
Hòa Miêu nhìn ra bên ngoài qua cửa kính tiệm lẩu. Ngoài lớp bảo hộ, gió lớn cuồn cuộn, cát bụi xoáy tròn bay lên không trung. Ngoài những cụm kiến trúc tĩnh mịch như đã c.h.ế.t, cô không nhìn thấy bất kỳ dấu hiệu sinh hoạt nào của con người.
Nơi thế này mà thật sự có người đến sao?!
Hòa Miêu khẽ thở dài, nhưng cô không phải kiểu người dễ dàng bỏ cuộc. Cô lập tức bắt đầu tìm kiếm những thứ có thể hữu ích, chẳng hạn như bản đồ.
Chiếc máy tại quầy thu ngân đột nhiên phát ra tiếng ù ù.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!