Lạc Di Như phóng đôi con ngươi to tròn về phía thành phố phồn hoa ngập tràn ánh đèn điện hiện đại, với những trung tâm thương mại khổng lồ, những quầy bar náo nhiệt, lấp ló trong đó là thân hình nóng bỏng của những cô gái trẻ, đồng thời phảng phất khắp không gian là mùi cồn, mùi rượu tỏa ra từ hơi thở của những con người phóng đãng, tuy đầy nhục dục nhưng cũng đầy khêu gợi...
Cô đang ở trong thành phố xa xỉ, sang trọng mà cũng ngập tràn nguy hiểm nhất thế giới...
Las Vegas...
Cái tên vừa nghe váng vất bên tai cũng khiến người ta muốn đến trải nghiệm và phiêu du một lần, tưởng tượng ra những trung tâm mua sắm, những tòa nhà cao chọc trời đang chờ đón đã khiến cho đầu óc của bất cứ ai cũng thèm khát, nhưng càng đẹp thì lại càng độc, cái vẻ đẹp hào nhoáng của Las Vegas cũng chính là để che đi những điều mờ ám, những phi vụ giết người tàn nhẫn nhất thế giới.
Lạc Di Như mỉm cười, sự đánh giá dành cho Las Vegas dường như cũng đang dành cho con người của cô vậy − mang trên mình một vẻ đẹp đầy luyến mị, quyến rũ nhưng toàn thân lại đầy gai nhọn, thông minh và ma mãnh, lật đổ các tập đoàn nổi tiếng nhất thế giới để đứng lên sánh vai với Lendida chỉ vỏn vẹn trong có hai năm trời...
Ánh mắt xanh biếc khẽ nhíu lại, hàng mi dài cong vút che đi đôi con ngươi long lanh to đẹp đồng thời vành môi đỏ mọng nhếch lên một nụ cười thâm hiểm, hai cánh tay thon gọn khoanh lại đặt trước ngực, tấm lưng mảnh mai dựa vào tấm kính trong suốt nhưng chất chứa đầy hơi lạnh phả vào người, Lạc Di Như vừa tận hưởng cảm giác mát lạnh vừa ngẫm nghĩ một điều gì đó rất đăm chiêu...
Cô thông minh hơn Đinh Cẩn Vệ, điều này cô có dám chắc?
Cô dám chứ, trên đời này cô đã thực hiện bao vụ làm ăn liều lĩnh thì có gì khiến cô không dám nghĩ đến giả thiết này, ngược lại nó lại như một lời khẳng định chắc nịch ăn sâu vào tâm trí khiến cho bản thân cô càng thêm thư thái và tự hào.
Lạc Di Như cười khẩy, cô đang tự luyến, nhưng cái tự luyến này không phải là không có lí do chính đáng, tiếp quản cả một tập đoàn từ năm 18 tuổi là điều không hề dễ dàng chứ chưa hề nói đến khả năng làm cho nó hùng mạnh và xưng bá toàn thế giới khi chỉ còn đang ở độ tuổi teen.
Learvania và Lendida hiện vẫn còn tranh nhau về địa vị, không ai kiêng nể ai nhưng cũng không ai từ một trong hai phía có thể dám khẳng định rằng tập đoàn nào mới là vương đế thật sự...
Ánh mắt hoang dã và tàn dại liếc sang chai rượu Cognac đang nằm lặng lẽ trên chiếc bàn nạm đá thạch anh, Lạc Di Như chăm chú nhìn chất lỏng màu đỏ cam trong chai rượu đang sóng sánh, lớp thủy tinh của chai rượu khẽ ánh lên thứ chất lỏng ấy vài đốm lấp lánh tuyệt đẹp nhờ sự phản chiếu của ánh đèn hào nhoáng, bóng bẩy như đang mời gọi chủ nhân của nó thưởng thức.
Lạc Di Như tiến lại chiếc bàn kính, một tay nâng chai rượu lên, tay còn lại khẽ vuốt ve lớp nhãn mác sang trọng mà quý phái...
Thông thường, theo luật lệ ở Mỹ, những người có khả năng mua và sử dụng đồ uống có cồn phải đủ 21 tuổi trở lên, là độ tuổi muộn nhất được quy định về luật sử dụng đồ uống có cồn trên khắp các quốc gia toàn thế giới. Sở dĩ Chính phủ Mỹ đưa ra quy định này một phần cũng nhằm để giảm thiểu những tai nạn giao thông không đáng có, đồng thời cũng nhằm giảm thiểu những vụ ẩu đả diễn ra hàng loạt của những thanh niên do sử dụng rượu bia và các chất kích thích khác.
Lạc Di Như mới trạc hai mươi, vì vậy nếu xét theo quy định và luật pháp ở Mỹ, cô chưa đủ khả năng để thưởng thức loại rượu đắt tiền nhất thế giới này...
Nhưng cô không phải là người Mỹ...
Lạc Di Như cười khẩy, cố gắng khẳng định quan điểm trên, nhưng ánh mắt lại ánh lên những tia nhìn đầy cay đắng...
Nếu không phải người Mỹ, vậy đôi con ngươi xanh biếc đầy ma mị ấy cô có được từ đâu? Không lẽ người châu Á thuần gốc cũng có được màu mắt như thế này?
Nước Mỹ, đã rất lâu rồi cô mới đặt chân lên mảnh đất này một lần nữa, nơi đây đã từng cho cô rất nhiều kỉ niệm đồng thời cũng tạo cho cô những mảnh kí ức đau thương...
Ánh đèn vàng trong căn phòng chiếu rọi vào đôi mắt, Lạc Di Như một lần nữa nhìn xuống chai rượu đang cầm trên tay, đáy mắt cô bỗng trở nên lạnh lẽo và đầy khinh miệt với nó − mà không, có lẽ là khinh miệt với người đã đưa chai rượu này cho cô.
Choang...
Tiếng vỡ của cốc thủy tinh va chạm với mặt sàn đá cẩm thạch tạo nên một âm thanh chói tai, đồng thời lan tỏa khắp căn phòng sang trọng là một âm khí lạnh lẽo chết người của chủ nhân vừa ném nó xuống mặt đất, hàng mi dày nâng lên để lộ đôi mắt màu hổ phách đang ánh lên những tia nhìn đầy giận dữ.
_ Thiếu gia, em... em xin lỗi!
Lịch Tuyền tuy đang ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì xảy ra nhưng nhìn gương mặt lãnh huyết đầy nguy hiểm của Đinh Cẩn Vệ đang dán chặt lên chiếc cốc vỡ tan, cô vội vàng tiến lại, cúi người thu dọn những mảnh vỡ lấp lánh đang nằm vương vãi trên sàn nhà.
_ Gia chủ, có chuyện gì vậy?
Thấy Đinh Cẩn Vệ tỏa ra áp khí lạ thường, vị bác sĩ tư của cậu tiến lại gần, đoạn nhìn chất rượu sóng sánh lênh láng trên sàn nhà rồi mở to hai con mắt đầy vẻ ngạc nhiên.
Ông đã biết Đinh Cẩn Vệ không hài lòng về cái gì...
Khắp không gian gần chỗ rượu bị vương vãi tỏa ra một mùi cồn nồng nặc, là mùi cồn của rượu nhưng không phải là loại rượu hạng sang mà Đinh Cẩn Vệ được thiết đãi mà là mùi cồn của một loại rượu khác, một loại rượu có độc tính mạnh cực kì cao...
Methanol...
Đây là loại rượu gây ức chế và làm tê liệt các dây thần kinh với tốc độ nhanh chóng, khiến cho con người ta có thể tử vong ngay lập tức nếu không được cấp cứu kịp thời. Thông thường, methanol là loại chất lỏng không màu, không vị nhưng lại tỏa ra một mùi cồn đậm đặc hơn bao giờ hết, làm cho vị bác sĩ tư chưa kịp thử mẫu cũng biết đây là loại chất gì.
_ Thật đáng gờm, kẻ nào muốn làm hại chủ nhân, kẻ đó sẽ phải chết. − Vị bác sĩ tư lên tiếng, xong dường như nghĩ ra điều gì đó, ông lại tiếp lời. − Sáng nay tôi cũng vừa thấy nữ chủ của Learvania cũng được thiết đãi loại rượu này, không lẽ người định làm hại chúng ta là kẻ đánh bom?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!