Chương 12: (Vô Đề)

[4:00 chiều] Las Vegas...

Những quán bar đã bắt đầu đông người qua lại, trẻ có, trung niên cũng có, họ mượn hơi rượu và bầu không khí nhộn nhịp trong quán để giải khuây sau một ngày làm việc vất vả, đâu đó quanh đây thi thoảng lại vang lên những lời lẽ tán tỉnh, những tiếng cười sảng khoái...

Xuất hiện trên các con phố phồn hoa lúc này là một số thanh, thiếu niên thả mình trên những chiếc xe mui trần đủ loại màu sắc vừa luôn miệng cười đùa, trò chuyện, vừa cầm trên tay những tấm biển cổ động lớn hay những lightstick bắt mắt, làm cho ai đi ngang qua cũng biết họ đang chuẩn bị tham gia một party show lớn của thần tượng...

[6:30 tối] The Caesar Entertainment Resorts

- Las Vegas...

Lạc Di Như mặc trên mình bộ váy ngủ satin hai dây mềm mại, từng đường nếp trên chiếc váy chạy dọc và men theo những đường cong cơ thể mê luyến, làm tôn lên dáng người cao ráo và tuyệt đẹp đang thưởng thức ly cà phê nóng hổi đặt trên lòng bàn tay...

Sắp rồi, thời khắc cô và kẻ chủ mưu trong vụ dọa đánh bom lần này sẽ chạm mặt đang đến gần, cô rất muốn xem kẻ nào đầy khí phách đến nỗi dựng lên vụ đánh bom nhằm mong cô ra mặt đến vậy.

Lạc Di Như cười trừ...

Đôi môi hồng lựu ươn ướt bặm hai cánh môi mềm mại vào nhau, đồng thời gương mặt đầy mị lực khẽ nghiêng, đưa đôi con ngươi hướng ánh nhìn sang chiếc màn hình máy tính đang đặt trên chiếc bàn pha lê bóng loáng, đoạn thấy được cảnh tượng đang diễn ra trong màn hình thì vành môi ấy khẽ nhếch lên một đường cong tuyệt đẹp...

Không khó khi hệ thống máy chủ của Learvania có thể xâm nhập vào mạng lưới camera của The Venetian Resort chỉ trong tích tắc, và hình ảnh chiếc laptop của Lạc Di Như đang cập nhật được lấy từ camera lắp đặt ở hành lang resort, nơi một nam, một nữ đang rảo bước tiến về khoang phòng Suite President hay nói đúng hơn, họ đang tiến về phòng của cô...

_ Thưa quý cô, quý cô có vị khách đến thăm.

Một cô quản gia khẽ gõ cửa phòng rồi bước vào, gương mặt điểm lên nét trẻ trung và cá tính tưởng chừng như chỉ trạc tuổi Lạc Di Như, trên đôi bàn tay thì cầm danh thiếp của vị khách rồi nhanh nhẹn tiến đến đưa cho chủ nhân căn phòng, đoạn cất giọng Anh

-Mỹ nghe rất êm tai.

_ Nếu quý cô thấy phiền, tôi có thể thay quý cô từ chối cuộc gặp.

Cô quản gia vừa dứt lời, gương mặt của Lạc Di Như liền ngẩng lên đối diện với chủ nhân phát ra giọng nói vừa rồi, khiến cho cô quản gia bỗng giật mình, cơ thể cứng ngắc trong chốc lát làm chiếc danh thiếp bạch kim rơi xuống, va chạm với mặt đá cẩm thạch tạo nên âm thanh lan tỏa khắp căn phòng tĩnh lặng...

Đã nghe danh nữ chủ nhân của tập đoàn lẫy lừng Learvania từ lâu, rằng đó là một người phụ nữ có hồng nhan đầy mị lực và băng lãnh, với phong thái cao ngạo và dò đoán đối phương, nhưng khi mặt đối mặt thì con người ta mới biết, những lời truyền miệng dưới thiên hạ kia chưa thực sự là gì...

Gương mặt Lạc Di Như thực sự quá hoàn mĩ, hai viên ngọc màu xanh biếc mở to long lanh, ẩn nấp dưới hàng mi cong dài đang khẽ chớp, tuy đầy sức hút nhưng lại mang đến cho đối phương một lãnh khí tuyệt tình và đè nén, buộc họ phải hạ mình cúi trọng khi đối diện với ánh mắt tuyệt đẹp kia...

_ X... Xin lỗi.

Dù cho trong người vẫn còn đang run, cô quản gia vẫn phải lấy hết dũng khí hít một hơi thật sâu, khẽ cúi người định nhặt chiếc danh thiếp đã đánh rơi ban nãy kia lên, đôi mắt đang từ gượng gạo bỗng mở to ngạc nhiên.

Chiếc danh thiếp đã biến mất từ lúc nào...

_ Cảm ơn, nhưng đây là vị khách quan trọng với tôi.

Khẽ ngẩng mặt, đập vào mắt cô quản gia là vẫn gương mặt vừa quyến rũ vừa quyền lực đã làm cô run sợ vừa rồi, nhưng thần thái trên gương mặt ấy giờ đây lại hoàn toàn khác: Lạc Di Như đang nở nụ cười

- với vành môi hồng đào khẽ nhếch và đôi con ngươi cong lại tạo thành vầng trăng lưỡi liềm tuyệt đẹp, mang đến cảm giác ấm áp, thân thiện và xa vời so với thần sắc lạnh lẽo khi trước của một nữ đế.

Đẹp, đẹp quá, Lạc Di Như lúc này hệt như một vị thiên sứ gieo thiện ý vào lòng người, làm cho con người ta chết lặng vì say mê mà nhìn ngắm, để rồi lúc nào cũng miên man trước từng đường nét trên khuôn mặt không góc chết ấy mà không biết chán.

Khẽ quay người liếc nhìn bóng hình cao ráo với những đường cong mềm mại và đầy đặn đang tiến về phía phòng ngủ, cô quản gia lặng yên ngắm nhìn bóng hình ấy với sự ngưỡng mộ tuyệt đối, tuy nhiên trong thâm tâm lúc này lại trào dâng một cảm giác run rẩy và sợ hãi...

Cô sợ, rất sợ Lạc Di Như...

Vì cô đã kịp nhìn thấy, trước khi tấm lưng Lạc Di Như biến mất khỏi tầm mắt, một vật được đôi bàn tay thon gọn ấy đang cầm trên tay đã lóe sáng dưới ánh đèn bóng loáng...

Chiếc danh thiếp bạch kim...

Cô nhớ lại, vừa rồi vốn dĩ không có một giây hay một khắc Lạc Di Như lướt ngang qua mình để cúi xuống nhặt tấm danh thiếp mà chỉ đứng lên đi thẳng vào phòng, để lại đó là một nụ cười chào tạm biệt khiến cho con người ta điêu đứng và chết say với nó.

Nữ chủ Learvania, cô đã lấy chiếc danh thiếp đó kiểu gì?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!