Chương 10: (Vô Đề)

Vẻ đẹp huyền bí của Las Vegas được trải trên tấm thảm ánh sáng gợi sắc tuyệt mĩ, đặc biệt lại càng trở nên sang trọng hơn bao giờ hết khi màn đêm làm chủ cả không gian, tạo nên một sự lộng lẫy, xa xỉ mà kẻ nào cũng thèm khát...

The Casino Room ngập tràn mùi gỗ trầm hương thơm ngát đầy quyến rũ, pha trộn trong bầu không khí là hương hoa ngọc lan đen lan tỏa đâu đây của một cô gái cao ngạo đầy mị lực khiến cho ai cũng phải mân mê, nâng niu vẻ đẹp tuyệt mĩ cho dù vẻ đẹp đó có thể là độc dược đi chăng nữa...

Ngay khi vừa bước vào căn phòng, hai đôi mắt lãnh khốc đã lập tức đảo quanh mọi không gian trước mắt như thể muốn tìm một vật gì đó, nhưng sự xa xỉ của căn phòng đã khiến cho cả hai đều phải nhíu mày vì sự lộng lẫy, sáng chói của những món đồ trang sức độc nhất thế giới...

Lạc Di Như cất bước, đôi con ngươi to tròn vẫn lạnh tanh nhưng đang cẩn trọng dò xét từng chi tiết trong căn phòng, từ những chiếc bình quý giá nhất cho đến những cổ vật được bày trí một cách tỉ mỉ và công phu nhất, nhưng dường như cô vẫn không thấy vật cô và Đinh Cẩn Vệ mong muốn...

Khẽ chạm bàn tay vào mạn một chiếc bình bằng vàng, Lạc Di Như vừa ngắm nghía vừa cố gắng tìm hiểu từng đặc điểm trên những đồ vật ấy, những ngón tay thon dài mân mê theo từng họa tiết, từng đường khắc sắc sảo trên mạn bình, ánh mắt không giấu khỏi sự ngưỡng mộ đối với nghệ nhân đã làm ra nó.

Là một kiệt tác tinh xảo một cách rùng rợn...

Đây là một chiếc bình bằng vàng nguyên khối, vì vậy mạn bình sẽ dày hơn so với những chiếc bình bình thường, dao động từ 0.3-0.4mm, mà để có thể khắc được những đường nét, hoa vân lên chiếc bình là một điều không hề đơn giản, đòi hỏi tài năng của người nghệ nhân phải là một người tài đầy lão luyện và cực thâm sâu về thẩm mĩ mới có thể làm được điều này.

_ Lạc nữ chủ, không phải cô vào đây chỉ để ngắm nghía một chiếc bình vàng bình thường thôi chứ?

Đôi con ngươi xanh biếc lập tức trở về trạng thái u lãnh như bình thường, gương mặt quyến rũ nhưng đầy quỷ quyệt khẽ quay ngang đối diện với ánh mắt màu hổ phách đang ánh lên tia nhìn giễu cợt bên cạnh, đoạn Lạc Di Như ghim vào đôi mắt đó một cái nhìn kiêu ngạo như thể muốn đáp trả.

_ Cũng không vô dụng bằng người nào đó quan sát một người ngắm chiếc bình từ đầu đến cuối đâu, Đinh Cẩn Vệ.

Cách gọi thẳng tên của Lạc Di Như đã khiến cho hai con mắt màu hổ phách bỗng chốc tối sầm, xoáy sâu vào đôi mắt quyến rũ vừa lạnh nhạt vừa hời hợt nhìn mình một cách chán ngán, không gian xung quanh căn phòng bỗng chốc trở nên ngộp thở hơn bao giờ hết, nhưng dường như vẻ mị hoặc của đôi mắt to tròn kia vẫn dửng dưng như chưa có chuyện gì xảy ra...

_ Lạc Di Như, AAS là thiết bị tôi đang muốn sử dụng nhưng đã bị gây nhiễu bởi thiết bị gây nhiễu sóng trên chiếc áo ngực của cô kia. Làm phiền hãy tắt nó đi, hay là để tôi tắt hộ cho cô?

Lạc Di Như bỗng chốc hiểu ra mục đích Đinh Cẩn Vệ sử dụng AAS để làm gì, hai hàng mi cong dài theo đó mà nháy lên từng đợt khe khẽ, làm cho thiết bị gây nhiễu sóng lập tức mất tín hiệu, âm sóng lại trở về một đường truyền thẳng như bình thường.

AAS là thiết bị phổ từ hấp thu nguyên tử, thường được sử dụng trong những phòng thí nghiệm để phân giải các nguyên tố hóa học với độ phân li cực kì cao, khiến cho những nguyên tử ở đang ở trạng thái bình thường sẽ chuyển thành trạng thái tự do, sinh ra sự hấp thu và bức xạ năng lượng trên mức cực đại...

Lấy ra từ trong con chip đính ở cổ hai viên thuốc, Đinh Cẩn Vệ nâng bàn tay của Lạc Di Như và đặt vào đó một viên thuốc rồi tiến sâu vào trong các gian phòng khác.

_ Nó sẽ giúp cô tránh được nhiễm phóng xạ.

Lạc Di Như không nói một lời liền đưa ngay viên thuốc lên miệng, cố bặm môi, cắn răng chịu đựng khi viên thuốc được cô nhai nát trong khoang miệng lan tỏa một mùi đắng chát đến rợn gáy, các mạch máu ở vòm họng dường như run lên, co thắt lại khi cảm nhận được mùi vị không mấy dễ chịu, làm cô đoán biết được đó là thuốc chống nhiễm xạ có nồng độ cực mạnh nên mới nhất thời xảy ra phản ứng cơ thể như vậy...

The Casino Room có ngăn cách nhiều phòng khác nhau, mỗi căn phòng lại có một kiểu bài trí và thiết kế khác nhau nhưng đều mang phong thái của Hoàng tộc mấy trăm năm về trước, với những chiếc ghế bạc chạm khắc tinh xảo cùng với những chiếc bàn bằng đá ruby ánh lên thành từng gam màu khác nhau nhưng đều trung hòa về độ sáng, khiến cho con người ta như thực sự cảm thấy được sống dưới thời đại vua chúa trước kia vậy.

Đinh Cẩn Vệ tiến đến gian phòng tiệc, gương mặt vô cảm nhìn lên những bộ dao dĩa bằng bạc sáng bóng đang nằm gọn ghẽ trên chiếc bàn ăn, vành môi bỗng chốc nở một nụ cười thoáng qua rồi lại dập tắt trong giây lát, ánh mắt bắt đầu dò xét khắp cả gian phòng một cách tỉ mỉ và cẩn trọng.

_ Rất có khả năng vật đó nằm trong này.

Một thanh âm cất lên phá vỡ không gian yên tĩnh, truyền đến cho người nghe một cảm giác dễ chịu, khoan khoái lạ thường và phải dồn hết sự chú ý về phía thanh âm đó. Đinh Cẩn Vệ rảo bước, tìm đến nơi mà chủ nhân của giọng nói vừa rồi cất tiếng, và cuối cùng cậu cũng nhìn thấy Lạc Di Như đang đứng tựa lưng vào bức tường của một căn phòng lớn, gương mặt đang ánh lên một cái nhìn hoang dại đẹp mê hồn...

Phòng ngủ...

Đôi con ngươi to tròn đang mở to hết mức để có thể chiêm ngưỡng toàn bộ khung cảnh của gian phòng một cách đầy đủ và trọn vẹn nhất, bởi lẽ đây là căn phòng tuy các vật liệu không được làm từ các nguồn tài nguyên quý kiếm như các phòng khác nhưng tính thẩm mĩ hoàn hảo tuyệt đối của căn phòng lại khiến cho con người ta ngây ngất và dễ bắt mắt...

Hầu hết các đồ vật trong căn phòng đều được làm từ gỗ trầm hương, khiến cho mùi thơm của căn phòng này luôn mãnh liệt và lan tỏa hơn bao giờ hết, đặc biệt kĩ thuật trạm khắc tinh xảo, ấn ghép từng viên đá cẩm thạch vào gỗ trầm hương đã tạo nên sự khác biệt thu hút mọi ánh nhìn thẩm mĩ...

_ Chiếc thân đèn kia, có lẽ nó được cất giấu trong đó.

Lạc Di Như vừa nói vừa hướng tầm mắt đến chiếc đèn nến đang đặt trên bàn, riêng chiếc thân đèn là có sự khác biệt so với những đồ vật khác: thân đèn không hề nạm đá.

Đinh Cẩn Vệ tiến lại gần, đoạn lấy ra chiếc AAS cậu mang theo trên người rồi cầm chiếc đèn nến trên tay.

_ Phản ứng với quang phổ, kết luận chứa pegmatit.

Đinh Cẩn Vệ vừa nói vừa mở nắp đáy dưới thân đèn, cùng lúc đó Lạc Di Như tiến lại gần và cố căng mắt quan sát kĩ hiện tượng mà ngay cả hai người đều là lần đầu tiên được chứng kiến trên đời...

Các phân tử hơi trong không khí dần ngưng tụ lại với nhau, chuyển hóa từ trạng thái tự do về trạng thái bình thường, gắn kết lại với nhau nhanh chóng rồi tạo thành một hình khối, một hợp chất thể rắn, ánh lên gam màu xanh bắt mắt trong không gian...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!