Vương Hoằng xưa nay tao nhã thanh cao, phong tư tuyệt vời khiến người chung quanh cảm thấy chàng như cây ngọc đón gió.
Nhưng một khắc này, Trần Dung không cần ngẩng đầu thì nàng cũng cảm giác được quý khí bức người của chàng đến từ thân phận đại phiệt thế gia!
Vương Thất lang nhìn Trần Dung vẫn không nhúc nhích, một lát sau, chàng cười
cười, nghiêng đầu, chắp hai tay sau lưng nhìn bóng trăng sáng trong hồ,
khẽ nói: "Mới vừa rồi, nàng muốn nhảy xuống hồ sao?"
"Không!"
Trần Dung nhanh chóng ngẩng đầu lên, trả lời: "Nếu đã được sinh ra thì
đó là trời xanh ban ơn, Trần Dung vạn vạn lần không dám sinh ra ý muốn
chết!"
Nàng đang nói, đột nhiên đối diện với ánh mắt trong suốt
cao xa của Vương Hoằng dưới ánh trăng, giống như hiểu rõ hết thảy, nàng
không khỏi lại cúi đầu xuống.
Tay phải Trần Dung nắm thật chặt,
sau khi khiến lòng bàn tay bị móng tay đâm vào đau đớn, nàng xoay người, giống như Vương Hoằng nhìn ngắm hồ nước gợn sóng, khẽ nói: "Mới vừa
rồi, thiếp nhìn chính mình trong hồ nước thanh xuân tươi trẻ. Nhưng chỉ
trong nháy mắt, dường như thiếp lại tưởng tượng ra lúc già cả đầu bạc,
tựa hồ ảnh ngược kia chỉ là ảo ảnh, nhịn không được muốn giữ nó lại."
Nàng nói tới đây, trong lòng rốt cục khôi phục bình tĩnh. Vì thế, Trần Dung ngẩng đầu lên, dũng cảm nhìn về phía Vương Hoằng.
Dưới ánh trăng, Vương Hoằng chắp tay sau lưng, thanh nhã cao quý. Rõ ràng là y bào của thứ dân, nhưng chàng mặc trên người lại có một vẻ tao nhã như trăng như ngọc.
Trần Dung nhìn ngắm, ánh mắt có chút mơ hồ.
Thật vất vả thanh tỉnh lại, nàng đối diện với ánh mắt chăm chú của Vương Hoằng.
Ánh mắt của chàng tựa như trăng sáng, trong sự trong suốt lộ ra cao xa, rõ ràng rất gần, cũng lại rất xa.
Bốn mắt nhìn nhau, khóe miệng Vương Hoằng cong lên, chầm chập nói: "Trần
thị A Dung, lần này nàng nhìn thấy ta, chẳng lẽ không có chuyện gì để
nói với ta sao?"
Giọng nói của chàng đặc biệt thanh nhuận, gằn
từng tiếng như băng ngọc va vào nhau, ngữ điệu như thế rất xứng với khí
chất cao xa phiêu miểu kia của chàng, lần đầu tiên Trần Dung cảm giác
được, nam nhân trước mắt này xa tít ở phía trên tầng mây, cách nàng đâu
chỉ ngàn dặm vạn dặm?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!