Chương 39: Yến tiệc

Trần Dung dừng bước chân, tiếp nhận đội lên mũ sa mà Bình ẩu đưa, theo lối cửa điện bên cạnh bước vào.

Trong điện mùi hương ngào ngạt, sắc đỏ sậm của đèn lồng giao hòa với ánh nến, các thiếu niên nữ lang tinh mỹ, một đám đều giống như người trong

tranh. Những người ở trong tầm nhìn của Trần Dung, đẹp giống như nàng

cũng không phải là số ít, bởi vậy, nàng đi đến, không thể gây chú ý

giống như Nhiễm Mẫn.

Trần Dung đi ra vài bước, lướt qua bả vai mọi người, nhìn về phía chủ vị.

Chỉ liếc mắt một cái, nàng đã trông thấy Vương Thất lang giống như hạc

trong bầy gà. Lúc này Nhiễm Mẫn đang ngồi chung tháp với chàng, hai

người cũng không biết nói gì đó, đang vỗ tay cười to.

Ở bên cạnh Vương Thất lang còn có hai người là một trung niên tướng mạo đường

đường cùng một thiếu niên tướng mạo tuấn tú. Ba người này được mọi người vây quanh ở giữa, xem ra là tộc nhân của Lang Gia vương thị.

Trần Dung đang nhìn ngắm xung quanh, Vương Ngũ lang đang hàn huyên với chúng đệ tử nhìn thấy nàng, nhấc chân, đi về phía nàng.

"A Dung."

Trần dung ngẩn ra, ngẩng đầu nhìn lên.

Gương mặt tuấn lãng của Vương Ngũ lang ở dưới ánh đèn đuốc có vẻ âm trầm, hắn đánh giá nàng, nói: "Đi theo ta, nơi đó có chỗ của nàng."

Cảm giác được trong giọng nói của hắn có ý không vui, Trần Dung ngẩn ra, nàng liếc nhìn hắn một cái, đi theo phía sau hắn.

Vị trí của Trần Dung là phía bên phải bậc thứ hai, cũng gần chỗ vách tường.

Sau khi Vương Ngũ lang mời nàng ngồi xuống tháp, vài tỳ nữ lập tức tiến

lên, ở quanh bốn phía tháp của nàng dựng bình phong che chắn.

Bọn họ không chỉ làm vậy với nàng, ở đây mọi nữ tử vừa ngồi xuống sẽ có tỳ

nữ tiến lên dùng bình phong vây quanh các nàng. Bình phong chỉ cao bằng

một người, mặt trên dùng một tầng lụa trắng mỏng manh. Bởi vì trên tháp

đốt nến, nhóm nữ lang ngồi trong bình phong so với người bên ngoài sáng

ngời thêm vài phần, đương nhiên, cũng mơ hồ thêm vài phần.

Sau

khi Trần Dung ngồi xuống, Vương Ngũ lang xoay người bước đi. Nhưng mới

đi được hai bước, hắn dừng chân. quay đầu nhìn về phía Trần Dung, hạ

giọng nói: "Nữ lang như nàng, tuổi còn nhỏ mà tâm cơ đã thâm trầm đến

vậy. Nàng cho là người như Thất lang sẽ nhìn trúng nàng sao?"

Hắn đứng ở phía sau bình phong, cúi đầu, khinh miệt, mơ hồ có chút phẫn nộ

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!