Trong sân viện của Trần Dung.
Bình ẩu một bên vội vàng tiếp đón
mọi người, một bên mừng đến mặt mày hớn hở. Vừa rồi bà còn vì lương thực thiếu hụt mà phát sầu, nhưng chỉ một lát đã được bổ sung sung túc.
Nhiều bạch túc và vải vóc như thế, đừng nói là trang trí sân, mua bộ đồ
mới, ngay cả mua một ngôi nhà bình thường cũng đã đủ rồi.
Nhìn
số tài vật này, lại quay đầu nhìn Trần Dung vẫn đang trầm tư, Bình ẩu
trực giác cảm thấy nữ lang nhà mình thật sự là thâm trầm khó lường. Khi
nàng cầm đoản kiếm xuất môn, trong lòng bà lo sợ bất an, thật không ngờ
nữ lang chẳng những bình an vô sự trở lại, còn được trưởng bối trong tộc coi trọng.
Thời gian trôi qua nhanh như chớp.
Đảo mắt, mặt trời lặn xuống núi, đèn rực rỡ được thắp lên.
Được Trần Dung căn dặn, chúng phó chẳng những đóng cửa không ra, còn không
gây ra tiếng ồn ào gì, không thể thắp đèn quá sáng, toàn bộ trong sân im lặng tĩnh mịch.
Từ lúc một vòng trăng rằm nhợt nhạt treo trên
bầu trời, tiếng sanh nhạc bắt đầu vang lên, âm thanh của tiếng tiêu
tiếng đàn tranh giao hòa lẫn nhau, tràn ngập khắp trời đất, thấm nhuần
vào thu sầu.
Đứng ở trong sân cũng có thể nghe thấy phía chủ viện có tiếng cười đùa không dứt bên tai.
Yến hội đêm nay, kỳ thật đối với mỗi một tộc nhân Trần thị đều rất quan
trọng. Chúng sĩ tộc đến từ phương bắc cần thông qua yến hội này, nói cho các quý tộc thượng lưu ở thành Nam Dương biết, bọn họ đã trở lại.
Nhóm đệ tử trẻ tuổi thì cần thông qua yến hội này thông báo cho mọi người
biết, Trần thị còn có một thiếu niên cô nương đợi gả chờ cưới như thế.
Nếu không có trí nhớ ở kiếp trước, Trần Dung sẽ không hề cự tuyệt yến hội
này. Chẳng những nàng sẽ không cự tuyệt, còn có thể tận lực phô bày vẻ
đẹp, tận lực khiến cho mọi nhân sĩ thượng tầng ở thành Nam Dương đều nhớ rõ mình.
Nghĩ đến đây, Trần Dung buông rủ hai mắt. Nàng dẫm lên lá khô rải trên mặt đất, đi tới rừng cây phía sau sân nhà mình.
Trên bầu trời, một vòng trăng sáng, dưới đất, một bóng người lẻ loi. Người và trăng mãi mãi là hình ảnh đan thoa giao hòa.
Cũng không biết qua bao lâu, Trần Dung nghe thấy phía sau truyền đến tiếng bước chân.
Trong đèn đuốc sáng trưng, vài người bước vào sân viện của nàng. Không đợi
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!