Sáng sớm ngày hôm sau, đoàn xe đã xuất phát trong tiếng oán giận của chúng đệ tử sĩ tộc.
Mấy ngày nay, Trần Dung thực im lặng. Trên thực tế, trừ phi nàng cảm thấy
cần thiết phải xuất đầu lộ diện, thời điểm còn lại đều rất im lặng.
Đi ngày đi đêm như thế, hai mươi ngày sau, mọi người cách thành Nam Dương chỉ có trăm dặm.
Nghe thấy Nhiễm Mẫn công bố, trong đám người bạo phát một trận cuồng hô, chỉ có trăm dặm, lập tức, bọn sẽ có thể yên ổn, không cần màn trời chiếu
đất, không cần hết hồn bị sợ hãi!
Càng tới gần, các gia tộc bắt
đầu quản thúc đệ tử. Xe ngựa của Trần Dung cũng không được cho phép tùy ý rời khỏi đội ngũ, mà được an bài trong đội ngũ của Trần thị, cùng nhóm
nữ tử Trần thị ở chung một chỗ.
Luận về vị trí xe ngựa, xe ngựa
của nàng song song với xe ngựa Trần Vi – vị trí sắp xếp này cũng không
đơn giản, sau khi nàng tiến vào thành Nam Dương thì được quyết định tại
một khắc này.
Đến tận lúc này, Trần Dung mới thở ra một hơi thật dài, thả lỏng tâm tình. Trên đường đi nàng luôn suy tính, không buông
tha cho bất cứ cơ hội nào để biểu hiện tài năng của mình, rốt cục đã thu được hiệu quả.
Phải biết rằng, đối với nữ tử trong sĩ tộc, địa
vị trong gia tộc của nàng cũng quyết định hôn nhân của nàng. Kiếp trước, nàng bị chen chúc ở phía cuối trong đội ngũ của Trần thị, vừa mới đến
thành Nam Dương, tộc bá Trần Nguyên đã chuẩn bị tặng nàng làm thiếp cho
một lão già. Nếu không phải nàng tung ra một loạt thủ đoạn, căn bản nàng không thể trốn thoát khỏi hôn sự đó.
Địa vị của Trần Dung biến
đổi, Vương Ngũ lang cùng Vương thị Thất nữ để mắt đến nàng cũng đã sớm
chú ý thấy. Khi Vương Ngũ lang cùng Vương thị Thất nữ trầm mặc, một đệ
tử Vương thị cười nói: "A, Trần thị A Dung được phân cùng một hệ rồi
sao? Xem ra, nếu đệ tử của Vương thị chúng ta cưới nàng, muốn nạp nàng
làm thiếp có chút khó khăn đây." Hắn chuyển sang nhìn Vương Ngũ lang,
nhếch miệng cười trêu nói: "Ngũ lang, ta thấy huynh vẫn nên thanh thản
ổn định cưới nàng làm thê tử đi. Lại nói tiếp, tuy rằng xuất thân của
Trần thị A Dung hèn mọn, nhưng tài trí của nàng bất phàm, được Thất lang coi trọng, trưởng giả thừa nhận, cũng có thể miễn cưỡng cưới về mà."
Dọc theo đường đi, Vương Ngũ lang luôn nghĩ ngợi về chuyện của Trần Dung,
chúng đệ tử Vương thị đều xem ở trong mắt. Đợi đến cơ hội này, người nọ
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!