Chương 22: Tái hiện

Xe ngựa của Trần Dung đảo mắt đã đến hàng đầu của đội ngũ.

Vài trưởng bối đang cùng Nhiễm Mẫn nói chuyện, Trần Dung không tiện quấy rầy, nàng im lặng đứng ở một bên.

Cô nương văn nhược xinh đẹp kia lúc này thu hồi ánh mắt, nàng ta đảo mắt

thấy được Trần Dung, liền được tỳ nữ nâng đỡ đến gần, nhìn nàng cười

nói: "Muội là A Dung sao? Mới vừa rồi mọi người đã kể về muội, đều khen

không dứt miệng."

Nói tới đây, cô nương ngượng ngùng bổ sung: "Ta gọi là Trần Vi, là tộc tỷ của muội."

Trần Dung đương nhiên biết nàng ta là tộc tỷ của mình.

Nàng buông rủ hai mắt, thấp giọng nói: "Gặp qua tỷ tỷ." Bất tri bất giác,

nàng phát hiện tay mình nhanh chóng vò góc áo. Trần Dung hít một hơi

thật sâu, thả lỏng tay ra.

Gương mặt Trần Vi đỏ hồng, trên nét

mặt tú lệ, mang theo vẻ xấu hổ của một cô nương nảy mầm xuân tâm. Nàng

ta lại si ngốc liếc nhìn Nhiễm Mẫn một cái, vô tâm nói với Trần Dung: "A Dung, muội nói chàng có phải trượng phu chân chính hay không?"

Chàng trong miệng nàng ta, tất nhiên là Nhiễm Mẫn.

Trần Dung quay đầu nhìn về phía Nhiễm Mẫn, lúc này, trên gương mặt tuấn mỹ

mang theo tươi cười thản nhiên, trong con ngươi đen láy âm hỏa cũng đã

biến mất, cả người thoạt nhìn thật sự tao nhã.

Trần Dung liếc nhìn y một cái rồi dời tầm mắt, thản nhiên nói: "Uh, y đúng là trượng phu."

Được Trần Dung khẳng định, khuôn mặt nhỏ nhắn của Trần Vi càng đỏ, nàng ta

vui sướng nhìn Nhiễm Mẫn, khoái hoạt nói: "Hóa ra A Dung cũng thấy chàng là trượng phu chân chính? Thật tốt quá." Mặt nàng ta đỏ hồng đến tận

gáy, Trần Vi cúi đầu, ngượng ngùng nói với Trần Dung: "Không biết vì

sao, ta vừa gặp A Dung, trong lòng liền có cảm tình, có gì cũng muốn kể

với muội."

Thật không? Dưới đáy lòng Trần Dung cười lạnh một tiếng.

Nàng rủ mắt, mỉm cười nói: "Tỷ tỷ tựa như hoa sen, tinh thuần xuất tục."

Lời đánh giá này của Trần Dung vừa thốt ra, Trần Vi mừng rỡ, hai mắt nàng

ta sáng trong nhìn Trần Dung, lần đầu tiên đem lực chú ý hoàn toàn đặt

lên thân Trần Dung.

Nhìn thấy trên mặt Trần Vi không hề che giấu vui mừng đắc ý, Trần Dung không khỏi ngẩn ra: Thật sự là, nàng đã quên, trải qua chuyến đi vừa rồi, nàng đã không còn là Trần Dung trước kia.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!