Chương 82: (Vô Đề)

Mây đen cùng cuồng phong tụ tập trên bầu trời thành phố A chưa đầy nửa ngày đã hoàn toàn tan biến.

Bạch Nhung tỉnh dậy, vừa mở mắt đã phát hiện Hồ Hà Dương

- người đã lâu không xuất hiện đang ngồi bệt dưới sàn phòng khách trống trơn, gương mặt mang theo biểu cảm sống không còn gì luyến tiếc.

"Không phải chứ! Tại sao lại bắt tôi tiếp quản?!" Hồ Hà Dương hoàn toàn không màng hình tượng, đưa tay vò loạn mái tóc: "Cục quản lý dị vật đóng thì cứ đóng đi, tôi còn có công việc riêng, không rảnh mà tiếp quản cái này đâu!"

Bên cạnh là Ứng Phi Trục cùng Tương Dao và những người khác đang đứng.

Cả phòng khách trống hoác, trên tường vẫn còn lưu lại dấu vết đánh nhau nhưng những mảnh vụn đồ đạc vỡ nát trên sàn đã được dọn dẹp sạch sẽ.

Bạch Nhung tựa người vào lan can tầng hai nhìn xuống, Ứng Phi Trục là người đầu tiên phát hiện ra cậu. Y lập tức bỏ lại những người khác ở phòng khách, đi tới bên cậu. Thấy cậu chỉ mặc một bộ đồ ngủ mỏng manh, y khẽ cau mày.

"Sao dậy sớm vậy?" Ứng Phi Trục nắm tay Bạch Nhung, kiểm tra nhiệt độ cơ thể .

Bạch Nhung liếc nhìn xuống phòng khách, quay đầu nhỏ giọng hỏi: "Các anh đang bàn chuyện gì thế?"

Ứng Phi Trục không giấu giếm, gật đầu: "Đào Ngột đã chết, cục quản lý dị vật phải đổi người quản lý."

Bạch Nhung đã nghe họ nói qua chuyện này. Ý của họ là sau khi xử lý xong Đào Ngột sẽ giao cục quản lý dị vật cho Hồ Hà Dương quản lý, nhưng nhìn phản ứng hiện tại của Hồ Hà Dương, rõ ràng là không muốn tiếp nhận chút nào.

Ứng Phi Trục nhìn ra suy nghĩ của Bạch Nhung, nói thẳng: "Không cần lo cho cậu ta. Em đói chưa? Nhục Thu sắp tới rồi."

Bạch Nhung lắc đầu: "Cũng ổn, chưa đói lắm."

Nói xong, cậu vẫn không nhịn được liếc nhìn ánh mắt cầu cứu của Hồ Hà Dương, nhỏ giọng hỏi: "Thật sự không sao chứ?"

Giọng Ứng Phi Trục trầm xuống: "Không tìm chút việc cho cậu ta, cậu ta sẽ càng ngày càng sa sút."

Nếu chỉ là người bình thường, sa sút cũng có thể sống tiếp nhưng Hồ Hà Dương là đại yêu. Trạng thái hiện tại của anh ta, thật ra là đang từng bước đi tới suy vong.

Bạch Nhung không hiểu rõ quan hệ giữa họ, cũng không tiện xen vào.

Ứng Phi Trục trực tiếp cúi người bế ngang Bạch Nhung lên, dọa cậu khẽ kêu mấy tiếng, cuối cùng phải bám vào vai với cổ y mới giữ được thăng bằng.

"Đi ăn thôi, không cần quan tâm tới bọn họ." Ứng Phi Trục ôm Bạch Nhung lên ban công nhỏ ở tầng hai. Ở đó đã sớm bày sẵn một chiếc bàn tròn nhỏ, trên ghế còn trải sẵn một tấm thảm lông.

Y nhẹ nhàng đặt Bạch Nhung ngồi xuống ghế, quấn thảm quanh người cậu. Chưa kịp để cậu nói gì, y đã vội vã quay lại xử lý chuyện của cục quản lý dị vật.

Bạch Nhung: "..."

Cậu thở dài, nghĩ lại, như vậy cũng tốt. Bản thân cậu không giỏi xử lý mấy chuyện này, lại không biết quá khứ của Hồ Hà Dương, có tham gia cũng không biết nên khuyên gì.

Chuyện đến đột ngột, kết thúc cũng nhanh.

Bạch Nhung lấy điện thoại ra, định nhắn cho Thi Hoài một tiếng, vừa mở WeChat đã thấy 99+ thông báo. Ngoại trừ vài tin lẻ tẻ từ Tương Dao với mấy người cùng khu hỏi thăm, còn lại toàn bộ đều do Thi Hoài gửi.

Bạch Nhung lướt qua một lượt, gần như tất cả đều là hỏi thăm tình hình hiện tại của cậu.

Cậu vội vàng trả lời vài tin, nói rằng bên mình đã xử lý xong.

[Thi Hoài: Làm anh sợ muốn chết! Sau đó Ứng tổng có chạy tới không?]

[Bạch Nhung: Có. Anh gọi cho anh ấy à?]

[Thi Hoài: đúng vậy. Lúc đó anh hoảng lắm, không gọi cho Ứng tổng, lỡ cậu xảy ra chuyện thì biết phải làm sao!]

Bạch Nhung nhớ lại tia sét hôm đó, khi ấy cậu chỉ kịp gửi cho Ứng Phi Trục mấy tin nhắn rồi vội vàng chạy lên lầu tìm Cùng Kỳ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!