Sau khi lên cao tốc, quãng đường năm mươi cây số cũng chỉ tốn chừng ba bốn chục phút.
Bạch Nhung ngồi ở ghế phụ, co ro như một chú hamster nhỏ, ôm bịch hạt khô ăn ngon lành.
Ứng Phi Trục càng nhìn Bạch Nhung càng thấy hiếm lạ. Y sống đã rất nhiều năm, từ thời thượng cổ giúp hoàng đế đánh bại Xi Vưu, thống lĩnh Hoa Hạ đại địa cho tới nay, tiểu yêu quái nào gặp y cũng run như cầy sấy, nói cũng không dám nói lớn, chưa từng thấy ai giống như Bạch Nhung.
Tuy Bạch Nhung cũng sợ y nhưng phần nhiều là do tính cách bản thân, khác hẳn với những yêu quái bị hơi thở của y dọa đến mức không thở nổi.
Cũng không biết nhóc con này mang huyết mạch gì, hơi thở chủng tộc bị một nguồn sức mạnh quen thuộc che giấu kín mít, ngay cả y cũng không nhìn ra được manh mối gì.
Chiếc Maybach rời cao tốc, chạy vào nội thành, hòa vào dòng xe cộ như nước chảy.
Bạch Nhung không hề hay biết Ứng Phi Trục đang quan sát mình vì cậu đang vừa ăn hạt khô vừa tập trung nhắn tin với Thi Hoài.
Do mưa to, rất nhiều sắp xếp của đoàn phim phải xáo trộn lại nên kỳ nghỉ của Thi Hoài cũng coi như tan tành, phải tăng ca.
[Thi Hoài: Sao tự nhiên lại mưa to chứ!]
Bạch Nhung cũng thấy kỳ lạ, liền trả lời: [Em cảm thấy không giống kiểu trời sắp mưa to lắm.]
[Thi Hoài: Không biết lại xảy ra chuyện gì nữa. Nhung bảo, cậu ngoan ngoãn ở trong ký túc xá đi, đừng ra ngoài. Bên ngoài có khi không an toàn đâu.]
Bạch Nhung liếc nhìn qua cửa sổ, tòa kiến trúc mang tính biểu tượng của thành phố A hiện ra trước mắt, chậm rãi gõ chữ: [Chắc không kịp rồi.]
[Thi Hoài: ???]
[Bạch Nhung: Em đã ở thành phố A rồi.]
Cậu kể cho Thi Hoài nghe chuyện tan làm trên đường gặp Ứng Phi Trục, còn nói mình bị đối phương gần như nửa ép buộc xách thẳng về thành phố A.
[Thi Hoài: [Con rắn nhỏ đầu đầy dấu hỏi bản chibi. jpq].]
[Thi Hoài: Ứng tổng đưa cậu đi luôn hả!? Trời ơi Nhung bảo, giờ cậu ổn không?]
Bạch Nhung nhúc nhích bả vai một chút. Rất ổn, hoàn toàn không đau nhức. Không hổ là siêu xe, ngồi hơn nửa tiếng mà chẳng có cảm giác khó chịu nào.
[Bạch Nhung: Cũng ổn, ứng tổng lái xe rất vững. Nhưng mà không phải mấy tổng tài như anh ấy thường có tài xế riêng sao?]
Gửi tin nhắn xong, Bạch Nhung lén nhìn sang Ứng Phi Trục đang lái xe. Chỉ thấy Ứng Phi Trục thần sắc tự nhiên, thao tác lái xe thuần thục đến mức hiển nhiên là đã quen làm chuyện này, hoàn toàn không giống kiểu người lúc nào cũng có tài xế thay mình cầm lái.
Tổng thể mà nói, Ứng Phi Trục khác hẳn mấy vị tổng tài phú hào mà Bạch Nhung từng thấy trên mạng.
[Thi Hoài: Không ai dám lái xe cho anh ta đâu! Ai dám 24/24 ở chung với đại ma vương chứ!]
Tay cầm túi hạt khô đã ăn xong, Bạch Nhung khựng lại một chút, trước sau vẫn không thể nào gán cái danh "đại ma vương" này lên người Ứng Phi Trục được.
[Bạch Nhung: Em thấy cũng ổn mà. Ứng tổng khá tốt, còn đưa em về thành phố A, trên đường còn cho em đồ ăn vặt nữa. Không biết là nhãn hiệu gì, ngon giống kẹo sữa anh cho em vậy.]
Tin nhắn gửi đi khá lâu vẫn chưa thấy hồi âm, Bạch Nhung đoán Thi Hoài bị chuyện gì đó giữ chân, liền cất điện thoại đi trước.
"Nhắn xong rồi?" Giọng Ứng Phi Trục vang lên.
Bạch Nhung hơi ngượng ngùng, gật đầu.
Ứng Phi Trục liếc nhìn điện thoại của cậu: "Cậu còn bận hơn cả tôi."
Bạch Nhung chột dạ giấu điện thoại sâu hơn, không dám để Ứng Phi Trục nhìn thấy. Nếu để đối phương biết mình và Thi Hoài đang từ xa bàn luận về y, vậy khác nào tự tìm đường chết chứ!
Bạch Nhung chưa kịp chột dạ xong, xe đã rẽ vào một bãi đỗ ngoài trời phía sau con hẻm nhỏ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!