Quán trà chanh yên tĩnh đến nghẹt thở, bên tai Bạch Nhung chỉ còn lại tiếng nhân viên lắc chanh loảng xoảng.
Bạch Nhung vội vàng kéo theo Cùng Kỳ đổi hướng đứng né sang bên, sợ tới mức bắt đầu nói lắp bắp.
"Không, không cần làm vậy đâu!" Bạch Nhung xua tay liên tục, mồ hôi lạnh túa ra: "Không nghiêm trọng đến thế, thật đó!"
Lâm Tang vẫn giữ giọng điệu lạnh nhạt: "Chuyện này là lỗi của cậu ta, sau đó tôi sẽ cho người mang tiền bồi thường đến nhà cậu."
Bạch Nhung vội nói: "Thật sự không cần! Nếu hiểu lầm được giải thích rõ là tốt rồi."
Cậu hơi mất bình tĩnh, tay nắm chặt dây dắt trong tay, sợi dây siết vào lòng bàn tay để lại những vết hằn rất sâu.
Lâm Tang chỉ quay đầu, tiếp tục ra lệnh cho Lâm Văn Ngọc: "Xin lỗi cậu ấy."
Dưới áp lực gần như cưỡng ép của Lâm Tang, Lâm Văn Ngọc miễn cưỡng nói một câu: "Xin lỗi."
Nhưng sau khi nói xong hai chữ đó, Lâm Văn Ngọc lại ngẩng đầu lên, giọng điệu nghiêm túc hơn rất nhiều: "Là tôi quá kích động. Theo lời anh tôi nói, chuyện này tôi sẽ bồi thường cho cậu."
Bạch Nhung nghẹn lời.
Lúc này cậu chỉ hận Ứng Phi Trục không có ở bên cạnh, một mình thật sự không biết nên xử lý tình huống thế nào. Nếu đối phương là người thường, cậu còn có thể dựa vào việc đối phương có cố ý hay không để quyết định mình có chấp nhận bồi thường hay không. Nếu không cố ý, xin lỗi xong là cậu có thể xoay người rời đi, biến mất khỏi internet, không ai tìm được.
Nhưng Lâm Tang với Lâm Văn Ngọc đều không phải người thường. Hơn nữa theo ý tứ của Ứng Phi Trục, tuổi của Văn Ngọc e rằng còn dài hơn cả lịch sử Hoa Quốc, xét ra có thể coi là tiền bối của tiền bối của tiền bối của Bạch Nhung.
Chỉ cần nghĩ đến số tuổi đó, Bạch Nhung đã thấy ngại khi phải tranh cãi với đối phương.
Mà Lâm Tang hoàn toàn không nghe ý kiến của cậu, cho dù cậu có nói thêm nữa cũng vô ích.
Nghĩ đến đây, Bạch Nhung đành nuốt hết những lời còn lại vào bụng, bất lực nói: "Nếu còn chuyện gì, cứ liên hệ với người đại diện của tôi là được."
Lâm Tang khẽ gật đầu.
"Tôi đã mua xong đồ rồi, chào nhé." Bạch Nhung lễ phép chào ba người họ, kéo theo Cùng Kỳ rời khỏi quán trà chanh.
Trước khi bước ra khỏi cửa tiệm, Bạch Nhung còn quay đầu nhìn lại một cái. Chỉ thấy Lâm Tang đang đi về phía quầy, trông như đang gọi món.
Bạch Nhung thu hồi ánh mắt, tiếp tục đi theo lộ trình dạo bộ đã lên kế hoạch từ trước.
Trên thực tế, Lâm Tang không hề đi gọi món như Bạch Nhung nghĩ mà trực tiếp đưa tay về phía nhân viên đứng sau máy thu ngân: "Xin lỗi, có thể xóa đoạn video vừa rồi không?"
Khi Lâm Tang bước tới, trên mặt cô nhân viên vẫn còn vẻ kích động vui mừng, ánh mắt mệt mỏi vì làm việc bỗng sáng lên như nhìn thấy thần tượng. Nhưng khi nghe rõ lời của Lâm Tang, sắc mặt cô lập tức tái đi.
"Cái gì?" Cô nói lắp còn nghiêm trọng hơn cả Bạch Nhung: "Tôi, tôi không quay gì hết."
Lâm Tang bình tĩnh lặp lại yêu cầu của mình: "Tự xóa vide hoặc đưa điện thoại cho tôi."
Nhân viên im lặng, ngữ khí có chút uất ức không cam lòng: "Nhưng rõ ràng các anh bị cậu ta bắt nạt mà."
Hai nhân viên khác giả vờ bận rộn hóng chuyện nghe vậy thì không dám tin, nhìn nhau một cái, vẻ mặt đầy nghi hoặc.
Lâm Tang lặp lại như máy móc: "Xóa."
Dưới ánh nhìn bình thản không gợn sóng của Lâm Tang, cô nhân viên đứng sau quầy thu ngân cuối cùng vẫn không chịu nổi, lấy điện thoại ra, xóa sạch đoạn video trước mặt anh.
Nhận được kết quả mình muốn, Lâm Tang vẫn không có chút dao động, giọng nói vẫn đều đều như người máy: "Cảm ơn. Ba cốc cà phê chanh, cảm ơn."
Hai nhân viên đang hóng chuyện lập tức bận rộn hẳn lên.
Sau khi đồ uống xong, Lâm Tang ra hiệu cho Lâm Văn Ngọc đi lấy, còn mình mở ví, rút ra một xấp tiền mặt khá dày đặt lên quầy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!