Buổi livestream này cuối cùng khép lại bằng việc Bạch Nhung leo thẳng lên hotsearch.
Trong phòng khách, Bạch Nhung có chút đờ đẫn nằm tựa trên sopha, chiếc máy tính bảng trong tay suýt nữa trượt xuống thảm. Màn hình vẫn sáng, hiển thị chủ đề hotsearch về buổi livestream vừa rồi của cậu.
Bạch Nhung chỉ liếc qua đại khái một chút, liền nhận được tin nhắn của Thi Hoài.
[Thi Hoài: Cậu cũng lợi hại quá rồi đó! Tùy tay mua vé số là trúng luôn một vạn?!]
[Thi Hoài: Lên hotsearch rồi! Nhung bảo giỏi quá đê!]
Bạch Nhung chậm rãi ngồi dậy khỏi sopha, tinh thần uể oải gõ chữ.
[Bạch Nhung: Em cũng không biết sao lại như vậy nữa.]
Ý định của cậu chỉ là giúp Cùng Kỳ tích góp chút tín ngưỡng, tiện thể trò chuyện cùng mọi người, không ngờ sau đó mọi chuyện lại phát triển thành thế này.
[Thi Hoài: Vậy chứng tỏ ông trời thích cậu đó, cứ hào phóng nhận đi.]
[Bạch Nhung: Nhưng số tiền này cầm thấy hơi nóng tay, em định tự thêm vào một chút rồi quyên góp hết.]
Đầu tiên cậu hỏi cô viện trưởng. Cô Liễu nói gần đây viện phúc lợi đã nhận được mấy khoản quyên góp, còn có một ông chủ họ Ứng mỗi tháng đều đều đặn gửi vật tư với tiền bạc, tình hình trong viện dạo này rất ổn. Sau đó cậu quyết định sẽ quyên số tiền này cho trường tiểu học hy vọng ở vùng núi.
[Thi Hoài: Cũng tốt. Tích đức làm việc thiện, đều ghi vào công đức hết.]
Bạch Nhung lại hỏi Thi Hoài hôm nay có đến nhà cậu ăn cơm không, kết quả bị từ chối một cách dứt khoát.
[Thi Hoài: Không được! Anh không bao giờ muốn đụng mặt Ứng tổng nữa đâu, quá đáng sợ rồi! Huhu...]
Bạch Nhung xấu hổ sờ sờ mũi.
Lúc mới chuyển tới khu biệt thự, sau khi dọn dẹp xong nhà cửa, Bạch Nhung từng mời Thi Hoài sang ăn cơm. Không ngờ vừa tới đã đụng mặt Ứng Phi Trục, từ đó về sau mặc cho cậu mời thế nào, Thi Hoài cũng không chịu đến nữa.
[Thi Hoài: À đúng rồi, cuối tháng có tiệc kỷ niệm thường niên của công ty, đừng quên đó.]
[Bạch Nhung: Em biết, đã nhận được thư mời rồi. Năm nay hình như là tiệc chủ đề Halloween, có cần mặc đồ cosplay kinh dị không?]
[Thi Hoài: Không cần phức tạp đâu, dọa được người hay không hoàn toàn dựa vào thiên phú. Dù sao anh cũng không dọa nổi ai, nhưng Ứng tổng thì khác! Anh ta chỉ cần đứng lên sân khấu thôi đã đủ dọa cả hội trường rồi.]
Bạch Nhung nghiêng đầu, cảm thấy cách miêu tả này hơi quá đà, không nhịn được âm thầm bênh vực Ứng Phi Trục.
Có đôi lúc cậu thật sự rất tò mò, vì sao Thi Hoài với những nhân viên khác lại luôn cảm thấy Ứng Phi Trục đáng sợ như vậy. Hay nói cách khác, không chỉ riêng Ứng Phi Trục.
Bạch Nhung tiếp xúc với các nhân viên khác không nhiều, người quen thân nhất cũng chỉ có Thi Hoài nhưng Thi Hoài không chỉ sợ Ứng Phi Trục, mà với Tương Dao và Phương Đông Thanh cũng có chút e dè. Thậm chí ngay cả Hồ Hà Dương, người có tính tình tốt đến mức có thể tiếp nhận antifan chửi thẳng vào mặt, Thi Hoài cũng thường xuyên trốn ra sau lưng Bạch Nhung khi hai bên gặp mặt.
Ngược lại, đối diện với Phương Bác Thâm tính tình nóng nảy, Thi Hoài ngoài miệng nói sợ nhưng thực tế lại thoải mái hơn rất nhiều so với khi gặp mấy người kia.
[Bạch Nhung: Thi Hoài, vì sao anh sợ Ứng tổng thế?]
[Thi Hoài: Đương nhiên là do huyết mạch áp chế rồi!]
Bạch Nhung càng thêm mơ hồ.
Ở đầu bên kia, Thi Hoài dùng đuôi quấn chặt lấy thân mình, trong miệng không ngừng phun ra chiếc lưỡi đỏ tươi. Hắn cũng không biết phải giải thích với Bạch Nhung thế nào, cảm giác sợ hãi này hoàn toàn là bản năng, vượt xa mọi lý do.
[Thi Hoài: Anh cũng không nói rõ được, dù sao vào Halloween cậu sẽ hiểu thôi.]
Bạch Nhung nhìn thời gian trên điện thoại.
Chỉ còn ba ngày nữa là đến Halloween. Ngoài thư mời dự tiệc kỷ niệm thường niên, cậu không nhận được thêm bất kỳ thông tin nào khác.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!