Thời tiết mùa thu luôn rất âm u.
Những cơn mưa lớn ập tới bất ngờ, mây đen trong nháy mắt phủ kín cả bầu trời.
Bạch Nhung đang chuẩn bị cơm trưa cho mình với Cùng Kỳ, tivi ngoài phòng khách đang phát bản tin thời sự.
Phòng bếp của biệt thự rộng hơn phòng ký túc xá trước kia rất nhiều, giữa bếp còn có một đảo bếp. Ban quản lý mỗi ngày đều đúng giờ đưa nguyên liệu nấu ăn tới, cả mặn lẫn chay, nói là do "Tiểu viện Nhục Thu" cung cấp, bảo là có lợi cho việc Bạch Nhung "trưởng thành".
Bạch Nhung cầm dao, chăm chú quan sát một miếng thịt có vân thớ giống thịt bò trước mặt.
Lần trước nấu ăn, cậu đã nghĩ nó là thịt bò, kết quả món ăn lại có vị chua kỳ lạ. Sau đó hỏi Ứng Phi Trục mới biết, đó là một loại động vật nhân loại chưa từng thấy, hiện tại chỉ có tiểu viện Nhục Thu nuôi.
Bạch Nhung đang suy nghĩ xem tối nay nên xử lý miếng thịt này thế nào, Tiểu Cùng Kỳ ngồi trên đảo bếp đã không yên phận nhảy tới, há miệng định cắn luôn miếng thịt trên thớt.
"Khoan đã!" Bạch Nhung xách gáy Cùng Kỳ lên, dịu giọng dạy dỗ: "Chưa tới giờ ăn, không được như vậy."
Cùng Kỳ "gào gào" kêu loạn, dù mang dáng vẻ mèo con nhưng tiếng kêu lại chẳng hề nũng nịu như mèo thật.
Bạch Nhung đặt nó lại lên đảo bếp, rửa tay sạch sẽ, cắt vài miếng thịt, quay người đút cho Cùng Kỳ. Đợi Cùng Kỳ chịu yên ổn, cậu mới bắt đầu nấu ăn nghiêm túc.
Miếng thịt này vị chua, Bạch Nhung quyết định làm món thịt xào dưa chua.
Từ khi dọn đến khu biệt thự, Ứng Phi Trục thường xuyên ghé qua nên mỗi ngày Bạch Nhung đều nấu hai phần cơm, dự định làm thêm hai món một canh.
Canh vừa xong, chuông cửa đã vang lên đúng lúc.
Bạch Nhung đi mở cửa, vẫn không quên ôm Cùng Kỳ trong lòng, đây là kinh nghiệm sống rút ra mấy ngày nay.
Cùng Kỳ bị ôm chặt, mắt cứ dán vào đồ ăn trên bếp, khoé miệng chảy ra chất lỏng khả nghi.
Gió mạnh gào thét, cây cối lung lay sắp đổ.
Mưa tạt nghiêng đập mạnh vào cửa kính.
Bạch Nhung vừa mở cửa, hơi nước lạnh lẽo đã ập thẳng vào mặt, đủ để thấy mưa lớn cỡ nào. Cậu đứng trong cửa, nhìn Ứng Phi Trục khô ráo, không chút bất ngờ.
"Ứng tiên sinh." Ngữ khí âm cuối của Bạch Nhung chất chứa niềm vui: "Cơm tối xong rồi."
Ứng Phi Trục quen thuộc thay giày bước vào, tiện tay xách Cùng Kỳ trên người Bạch Nhung ném xuống đất, cau mày: "Nó có chân, đừng để nó bám dính trên người cậu suốt."
Bạch Nhung tốt tính cười nói: "Nó còn nhỏ mà."
Ứng Phi Trục cởi áo vest, xắn tay áo sơ mi, cánh tay rắn chắc lộ ra. Y tùy ý ném áo vest lên sopha, hệt như trở lại căn nhà của mình.
Nghe Bạch Nhung nói, Ứng Phi Trục liếc Cùng Kỳ đang nhe răng bất mãn với mình, hừ lạnh: "Tuổi của nó còn lớn hơn cả cuốn sách lịch sử cậu từng đọc đấy."
Bạch Nhung im lặng một giây.
Ứng Phi Trục vào bếp giúp bưng đồ ăn, Bạch Nhung cũng mang phần cơm riêng của Cùng Kỳ ra.
Bên bàn ăn có màn chiếu, Bạch Nhung thường vừa ăn vừa xem phim.
Cậu vừa ngồi xuống, Ứng Phi Trục đã cầm điều khiển hỏi: "Hôm nay xem gì?"
"Ừm..." Bạch Nhung nghĩ một lát, đáp: "Xem bộ phim điện ảnh vừa đoạt giải gần đây đi."
Ứng Phi Trục mở phim, vừa định ngồi xuống---
"Leng keng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!