Tám giờ sáng, ánh nắng đã chiếu vào trong nhà, để lại trên tường những vệt sáng vàng ấm áp.
Bạch Nhung nửa người chui hẳn vào tủ quần áo, dưới chân đặt mở một chiếc vali.
Cốc Ly Sơn đứng bên cạnh đọc danh sách ghi chú: "Quần áo tắm, đồ ngủ, còn có mũ, ô che mưa... đều mang theo đi."
Bạch Nhung đang cúi đầu tìm mũ trong tủ: "Vâng. Trừ mũ ra, em đều mang đủ rồi. Mũ vẫn đang tìm."
Cốc Ly Sơn bước tới nhìn qua vali của cậu: "Phải lên hình, cậu nhớ mặc quần áo đẹp một chút."
Bạch Nhung cúi đầu nhìn vali, hơi do dự: "Cũng ổn mà, cái nào cũng khá đẹp."
Không lâu sau khi quay xong [Cục Diện Mờ Sương], tủ quần áo của Bạch Nhung đã bị Cốc Ly Sơn tự quyết định, trong ngoài đều thay mới toàn bộ, bao gồm cả đồ lót...
Quần áo mới hình như đều là hàng hiệu, Bạch Nhung không hiểu lắm, chỉ cảm thấy chất liệu với thiết kế đều rất tốt.
Cốc Ly Sơn: "Chọn hai bộ màu tươi tắn một chút. Cậu còn trẻ, đừng học Ứng tổng suốt ngày mặc đồ màu tối."
Nghe vậy, Bạch Nhung nghĩ một chút, lấy thêm hai bộ màu lam nhạt và xanh lá nhạt bỏ vào vali.
Cốc Ly Sơn hài lòng: "Mấy màu này hợp với cậu lắm, mắt nhìn của Ứng tổng đúng là tốt thật."
Bạch Nhung đang cúi đầu tìm mũ đột nhiên khựng lại: "Quần áo của em... đều là Ứng tổng chọn sao?"
Cốc Ly Sơn gật đầu: "Ừ, lúc đó tôi còn định tự mua cho cậu vài bộ, không ngờ Ứng tổng biết được đã trực tiếp giành luôn việc này từ tay tôi. Mấy bộ quần áo sau này đều là ngài ấy chọn, thanh toán bằng tiền riêng."
Bạch Nhung đột nhiên cảm thấy quần áo trong tay nóng hẳn lên, hơi khô khốc nói đã biết.
Đầu óc Bạch Nhung ong ong.
Đây là lần đầu cậu biết chuyện này. Ứng Phi Trục luôn đối xử rất tốt với cậu, tốt đến mức đôi khi còn hơn cả cha ruột anh ruột.
Dù nói thế này có hơi cậy sủng sinh kiêu nhưng dưới sự chăm sóc âm thầm tinh tế suốt hai tháng qua của Ứng Phi Trục, Bạch Nhung đã quen dần với kiểu quan tâm ấy.
Nếu chỉ là quần áo bình thường, Bạch Nhung sẽ âm thầm ghi nhớ trong lòng, chờ sau này có cơ hội sẽ báo đáp Ứng tiên sinh. Nhưng vấn đề là trong này không chỉ có quần áo ngoài, mà còn có cả một ngăn đầy đồ lót hoàn toàn mới, hơn nữa tất cả đều vừa khít với số đo của cậu...
Nhiệt độ trên mặt Bạch Nhung không ngừng tăng lên, sự xấu hổ khiến cậu chui nửa người trên vào trong tủ quần áo, giả vờ cúi đầu tìm mũ để che giấu sự ngượng ngùng.
Cốc Ly Sơn hoàn toàn không biết Bạch Nhung đang phải gặp tao ngộ gì, tiếp tục nói: "Phải công nhận là mắt nhìn của Ứng tổng tốt thật, liếc một cái đã biết cậu mặc size gì, quần áo bộ nào cũng vừa người."
Bạch Nhung: "..." Aaaaa!!!
Cậu vùi đầu càng sâu hơn, lắp bắp chuyển đề tài: "Chuyến bay mấy giờ vậy ạ? Giờ mình phải đi rồi đúng không?"
Giờ này đúng lúc là giờ cao điểm đi làm ở thành phố A, đường ra sân bay chắc chắn sẽ tắc xe, muốn không trễ chuyến thì nhất định phải chừa thêm thời gian dự phòng.
Cốc Ly Sơn: "Không vội, tôi đặt Tích Tích cho cậu rồi."
"Cái gì cơ?"
Nửa tiếng sau, Bạch Nhung cuối cùng cũng hiểu "Tích Tích" nghĩa là gì.
Cậu bị Cốc Ly Sơn dẫn tới công ty, đi thẳng thang máy lên tầng cao nhất. Trên bãi đáp tầng thượng, một chiếc trực thăng đang đỗ sẵn.
Mồ hôi lạnh của Bạch Nhung suýt túa ra: "Có cần khoa trương thế này không?"
Cốc Ly Sơn nhún vai: "Ban đầu tôi định gọi cậu dậy sớm một chút, lái xe đưa cậu ra sân bay nhưng Ứng tổng nói cậu đang trong giai đoạn phát triển cơ thể, không thể dậy quá sớm nên mới sắp xếp cái này."
Bạch Nhung: "..." Quá khoa trương rồi! Mà cậu đã hai mươi ba tuổi, có phát triển lần hai cũng không đến lượt cậu nữa đâu!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!