Đơn thuần như Bạch Nhung hoàn toàn không nghe ra ẩn ý trong lời nói của Ứng Phi Trục, nửa hiểu nửa không gật đầu: "Thật sự có thể nhìn thấy rồng sao?"
Ứng Phi Trục đáp rất dứt khoát: "Chỉ cần cậu muốn."
Y có thể tùy thời biến về nguyên hình, thậm chí để tiểu yêu quái ngồi lên lưng mình, đưa cậu bay một vòng trên bầu trời.
Trong thời đại linh lực khan hiếm hiện nay, rất nhiều yêu quái đã không còn bản lĩnh lên trời xuống đất.
Nếu đặt ở thượng cổ, Phì Phì cũng không tính là đại yêu quái gì. Sở dĩ bọn họ có chút danh tiếng khi ấy, phần lớn là nhờ thiên phú được trời ưu ái.
Với tốc độ tu luyện hiện tại của tiểu yêu quái, e rằng năm trăm năm nữa cũng chưa chắc có thể bay lên trời.
Tất nhiên, ngoại trừ ngồi máy bay.
Ứng Phi Trục nghĩ thầm.
Kỳ thật đôi khi cũng không thể trách Thiên Đạo thiên vị loài người. Nếu đặt vào mấy trăm năm trước, có yêu quái nào ngờ được rằng nhân loại lại có thể dễ dàng lên cao, thậm chí rời khỏi Trái Đất
- nơi sinh ra cả yêu quái lẫn con người để đi thám hiểm vũ trụ chứ?
Hiện tại nhân loại phát triển rực rỡ, còn yêu quái bọn họ lại vì linh khí tiêu tán mà ngày càng suy yếu, dần dần biến mất.
"Cảm ơn Ứng tiên sinh!" Nụ cười trên mặt Bạch Nhung ngày càng rạng rỡ: "Ứng tiên sinh, anh thật sự là một người tốt!"
"..." Lại một lần nữa bị phát thẻ người tốt, Ứng Phi Trục trầm mặc.
Hồ Hà Dương lảo đảo theo sau, suýt nữa trợn lồi cả mắt. Anh nhìn Bạch Nhung, lại nhìn Ứng Phi Trục, bắt đầu nghi ngờ thính giác của chính mình.
Ai cơ?
Ứng Phi Trục á??
Người tốt???
Là mặt trời mọc đằng tây hay ông trời đổ mưa máu thế?!!!
Ứng Phi Trục mà cũng có ngày được khen như thế này?
Hồ Hà Dương dồn lực vào hai chân sau, đột ngột nhảy phắt lên vai Bạch Nhung.
Trên vai bỗng nặng xuống, Bạch Nhung theo bản năng đỡ lấy Hồ Hà Dương, ngay sau đó lại cảm thấy động tác này không ổn lắm.
Hồ Hà Dương lại không thấy có gì không ổn. Anh vỗ móng vuốt lên vai Bạch Nhung, sốt ruột đến mức suýt nữa bật ra tiếng người.
Là một con hồ ly bị Ứng Phi Trục hại suốt bao năm, Hồ Hà Dương có thể than khổ ba ngày ba đêm không trùng một câu. Không ngờ trước mặt tiểu yêu quái, Ứng Phi Trục lại có thể giả bộ tử tế như người, còn lừa được tiểu yêu quái khen y là người tốt?
Y xứng sao?!
Hồ Hà Dương cực kỳ đau lòng, hận không thể lập tức vạch trần bộ mặt thật của Ứng Phi Trục cho tiểu yêu quái biết.
Bạch Nhung lại nghe không hiểu tiếng hồ ly. Sau khi biết tiểu hồ ly chính là Hồ Hà Dương, cậu bắt đầu thấy vô cùng ngượng ngùng.
Khi ở nhà, cậu không chỉ sờ tới sờ lui, còn ôm, thậm chí xách gáy dạy dỗ. Chỉ cần nghĩ tới mấy chuyện đó thôi, cậu đã muốn chui thẳng xuống khe đất, tìm cỗ máy thời gian quay về quá khứ rồi.
Bạch Nhung định ôm tiểu hồ ly xuống, thử hai lần đều thất bại.
Ứng Phi Trục không khách khí, trực tiếp túm gáy Hồ Hà Dương, kéo khỏi người Bạch Nhung rồi ném thẳng xuống đất: "Còn dám leo lên người Bạch Nhung nữa, tôi chặt đuôi cậu."
Hồ Hà Dương: "..." Hứ! Có giỏi thì chặt, dù sao tôi còn tám cái đuôi nữa!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!