Bạch Nhung đột ngột quay đầu.
Tiểu hồ ly đang nằm vắt chân trên sôpha, tư thế ấy thật sự quá mức nhân cách hóa.
Bạch Nhung thậm chí còn nhìn ra được trên người một con hồ ly bốn chữ "cà lơ phất phơ". Cậu hít sâu một hơi, bước đến bên sôpha.
Tiểu hồ ly quay đầu lại: "Anh."
Tiếng kêu của hồ ly thật sự có chút buồn cười.
Bạch Nhung cố nhịn, cuối cùng vẫn không nhịn được, khóe môi không khống chế nổi mà cong lên.
Đây không phải lần đầu tiên Hồ Hà Dương bị người ta cười vì tiếng kêu của mình, sao lại không hiểu vì sao Bạch Nhung đột nhiên cười. Anh lập tức ngậm miệng, quay đầu đi, không chịu nhìn Bạch Nhung nữa.
Bạch Nhung cố gắng thu lại nụ cười, đổi hướng đứng, đối diện với ánh mắt với tiểu hồ ly: "Không lẽ cậu cũng là yêu quái?"
Cậu chọc chọc vào chóp đuôi hồ ly: "Cậu là hồ ly bình thường hả? Nếu không phải thì kêu thêm một tiếng nữa coi?"
Hồ Hà Dương: "..."
Tối qua anh đã suy nghĩ cả đêm, mơ hồ nhớ lại vài chi tiết, đoán ra tiểu yêu quái này căn bản không hề biết thân phận thật sự của bọn họ.
Bạch Nhung: "Tiểu hồ ly? Tiểu Bạch?"
Hồ Hà Dương: "..." Cậu mới là Tiểu Bạch! Cả nhà cậu đều là Tiểu Bạch!
Hồ Hà Dương giả vờ lạnh lùng, tự cho là mình xoay người thật ngầu, cố giữ phong thái của hồ ly tinh kiêm đại minh tinh. Nhưng anh vốn đã nằm sát mép sôpha, mà sôpha lại có độ cong, cú xoay người đột ngột kia khiến trọng tâm cơ thể anh lệch hẳn.
Bạch Nhung chưa kịp phản ứng, chỉ có thể trơ mắt nhìn hồ ly lăn từ trên sôpha xuống đất.
Bạch Nhung: "..."
Cậu mím chặt môi, cố nhịn cười nhưng không nhịn được.
"Phụt" một tiếng, cậu bật cười thành tiếng.
Hồ Hà Dương quay lưng lại, chui thẳng xuống gầm bàn trà.
"Khụ khụ!"
Bạch Nhung ho nhẹ hai tiếng, thấy tiểu hồ ly không chịu phản ứng mình nữa, đành bất lực đứng dậy.
Thôi vậy, hỏi hồ ly không bằng hỏi Ứng tiên sinh.
Bạch Nhung lấy điện thoại ra, gọi cho Ứng Phi Trục.
Không biết đối phương đang bận việc gì, điện thoại đổ chuông rất lâu nhưng không ai nghe, cũng không bị cắt.
Xem ra Ứng tiên sinh vẫn chưa xong việc.
Bạch Nhung đành tạm gác nghi hoặc sang một bên, dự định chờ Ứng Phi Trục rảnh sẽ hỏi lại. Dù sao thế nào cũng không thể ném thẳng con hồ ly này ra ngoài được, chỉ là giúp Ứng Phi Trục nuôi mấy ngày thôi.
Nghĩ thông suốt, Bạch Nhung bỗng thấy chuyện này không có phiền phức gì, có thêm một con hồ ly cũng không ảnh hưởng gì lớn đến cuộc sống của cậu.
Sau khi cơn bão bất ngờ đổi hướng, thành phố A nhanh chóng khôi phục nhịp sống thường ngày.
Trung tâm thương mại mở cửa trở lại, dân công sở cũng kết thúc kỳ nghỉ tránh bão tạm thời, tiếp tục chen chúc trong giờ cao điểm.
Những ngày cuối cùng trước "giờ hành hình", Bạch Nhung không tiếp tục đến công ty học diễn xuất nữa mà ở nhà điên cuồng xem các chương trình tạp kỹ, cố gắng tích lũy kinh nghiệm quay hình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!