Chương 3: (Vô Đề)

Dĩ nhiên Bạch Nhung không hề biết cuộc trò chuyện giữa Ứng Phi Trục với Hồ Hà Dương. Lúc này cậu đang đội chiếc khăn trùm đầu dày nặng, trên người khoác bộ trang phục không hề nhẹ, tay chân không biết nên đặt vào đâu cho phải.

Sau khi chuyên viên trang điểm báo với phó đạo diễn rằng tạo hình đã xong, Phương Bác Thâm liền dẫn phó đạo diễn tới xem.

Khoảnh khắc hai người đẩy cửa bước vào, cả hai đều lộ ra vẻ mặt hài lòng.

"Không tệ." Phương Bác Thâm gật đầu: "Thử làm vài động tác xem."

Bạch Nhung bắt chước động tác của nhân vật chính trong mấy bộ phim truyền hình hồi nhỏ từng xem.

Phó đạo diễn tặc lưỡi: "Mắt nhìn người của anh đúng là không tệ. Sao anh nhìn ra thằng nhóc này hợp với vai Chử Bạch vậy?"

Không biết là vì được khen hay vì nguyên nhân nào khác, Phương Bác Thâm vậy mà lại nở nụ cười: "Thằng bé này trông rất có thiên phú."

Không rõ là hắn đang nói với phó đạo diễn hay là nói với Bạch Nhung.

Bạch Nhung cúi đầu, thầm nghĩ: Chính bản thân cậu cũng không hề biết mình có thiên phú diễn xuất gì.

Từ nhỏ tới lớn, đúng là cậu rất thích xem phim truyền hình, xem điện ảnh nhưng cậu luôn cảm thấy đó chỉ là vì hồi nhỏ cậu không có mấy người bạn.

Nguyên nhân bắt nguồn từ một lần hồi bé, khi Bạch Nhung chơi với mấy đứa trẻ khác trong viện phúc lợi. Do quá vui, cậu bất cẩn để lộ cái đuôi với đôi tai, kết quả đã dọa bạn chơi cùng sợ tới mức khóc lớn, còn sốt li bì hai ngày mới khỏi.

May mắn là lúc đó viện trưởng với các thầy cô trong viện phúc lợi hoàn toàn không tin mấy lời nói mê sảng của trẻ con, chỉ cho là do sốt cao nói bậy, Bạch Nhung mới không bị phát hiện. Nếu không, có lẽ bây giờ cậu đã bị nhốt trong một viện nghiên cứu nào đó rồi.

Dù chuyện này không khiến Bạch Nhung bại lộ nhưng sau khi bị bọn trẻ truyền tai nhau một cách sinh động như thật, những đứa trẻ khác trong viện phúc lợi dù thế nào cũng không chịu chơi cùng cậu nữa.

Vì vậy, Bạch Nhung đã hình thành tính cách rụt rè, luôn thu mình như hiện giờ.

Sau khi không còn bạn chơi cùng, thú vui duy nhất của Bạch Nhung chính là xem tivi.

Nhờ sự giúp đỡ của những nhà hảo tâm và chính sách hỗ trợ của nhà nước, viện phúc lợi nơi cậu ở cũng kịp thời bắt kịp thời đại, có tivi.

Việc Bạch Nhung thích làm nhất mỗi ngày là ôm chiếc ghế con ngồi trước tivi. Trên tivi chiếu gì, cậu xem nấy.

Đó gần như là niềm vui duy nhất của cậu vào thời thơ ấu.

Niềm vui ấy lớn dần theo năm tháng, trở thành sở thích.

Lên đại học, môn tự chọn của Bạch Nhung là [Thưởng thức điện ảnh], hơn nữa không phải loại môn học qua loa cho có. Mức độ nghiêm túc của cậu với môn này còn khiến giảng viên rất yêu mến cậu, cuối cùng cũng chính vị giảng viên ấy đã thông qua các mối quan hệ của mình để đưa cậu vào làm việc tại Sơn Hải.

Tuy nhiên điều thưởng thức điện ảnh với diễn xuất vẫn là hai chuyện cách nhau cả trăm triệu cây số.

Nghĩ tới việc lát nữa thật sự phải đối diện với ống kính, Bạch Nhung chỉ cảm thấy mọi chuyện hôm nay cứ như đang mơ. Cậu Vừa hoang mang, vừa thấy huyền ảo.

Sau đó, Bạch Nhung liền thấy Phương Bác Thâm ngậm một điếu thuốc, hàm hồ nói: "Ứng Phi Trục cũng đang ở đây, lát nữa nói với cậu ta một tiếng, chuyển thằng nhóc này sang làm nghệ sĩ đi."

Hoang mang cùng huyền ảo trong mắt Bạch Nhung lập tức biến thành sợ hãi, cuống cuồng lên tiếng: "Đạo diễn Phương, tôi, tôi thật sự không thể làm nghệ sĩ."

Phương Bác Thâm lấy điếu thuốc còn chưa kịp châm ra khỏi miệng, kẹp giữa các ngón tay, nhìn chằm chằm vào Bạch Nhung: "Vì sao?"

"Tôi, tôi mắc chứng ngại giao tiếp." Bạch Nhung ngượng ngùng cúi đầu.

Cậu luôn không dám nhìn thẳng vào mắt người khác. Trong tình trạng như vậy, làm sao cậu dám đi làm nghệ sĩ chứ?

Phương Bác Thâm chậm rãi nhíu mày. Nhìn dáng vẻ của Bạch Nhung, cuối cùng hắn cũng nhận ra điểm không đúng.

Trên người thằng nhóc này hoàn toàn không có chút khí chất ngang ngược, xem thường nhân loại của yêu quái. Cậu không dám nói chuyện với hắn, không phải vì nguyên hình của hắn mà là vì bản thân cậu thật sự sợ giao tiếp với người khác.

"Cha mẹ cậu là ai?" Phương Bác Thâm không hiểu rốt cuộc là cha mẹ yêu quái nào lại có thể nuôi dạy con mình thành thế này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!