Chương 29: (Vô Đề)

Tám giờ bốn mươi phút sáng, công ty gần như không thấy bóng người, thưa thớt đến mức không giống một công ty nổi tiếng.

Bạch Nhung vừa treo túi bánh trước cửa văn phòng Ứng Phi Trục, đứng chờ thang máy đi xuống thì thấy hotsearch này, cầm điện thoại ngẩn ra tại chỗ.

Hồ Hà Dương?

Bạch Nhung còn nhớ lần đầu gặp người này là khi anh ta đi cùng Ứng Phi Trục vào đoàn phim.

Hồ Hà Dương không nghi ngờ gì là người có độ đề tài cao nhất giới giải trí, cũng là minh tinh mà paparazzi thích nhất.

Phốt của anh ta nhiều vô số kể. Nếu không vừa mắt ai, cho dù trước ống kính hay sau hậu trường cũng không thèm giả vờ lịch sự.

Từng có chuyện anh ta châm chọc thẳng mặt một tiểu thịt tươi mới debut ở hậu trường thảm đỏ, chỉ vì đối phương làm bẩn lễ phục cao cấp của mình.

Không có diễn xuất, làm màu, thái độ kém...

Tất cả đều là nhãn mác gắn trên người Hồ Hà Dương nhưng fan của anh ta không ít, đồng thời còn là minh tinh có tài nguyên thời trang hàng đầu giới giải trí, sinh ra là để bước trên thảm đỏ.

Bạch Nhung hơi thất thần.

Nếu Hồ Hà Dương tham gia [Vườn bách thú thần kỳ], độ thảo luận của chương trình chắc chắn tăng vọt, kéo theo đó là lượng khán giả hóng drama cũng sẽ nhiều hơn.

Với minh tinh khác, đây là một chuyện tốt. Nhưng với Bạch Nhung

- người luôn coi nghệ sĩ là nghề tay trái thì không hẳn là tin vui.

Cậu cúi đầu lướt Weibo, nghe thấy tiếng thang máy mở, nhấc chân đi vào. Cậu ước lượng kích thước thang máy theo trí nhớ, cẩn thận đi hai bước nhỏ, nghĩ mình đang đứng giữa.

Tiếc là tính toán đã thất bại.

"A!" Bạch Nhung đâm sầm vào một bức "tường thịt".

Người bị đâm không phát ra tiếng nào, ngược lại Bạch Nhung cảm thấy mình như đụng vào một bức tường xi măng, loạng choạng lùi hai bước, may mà được đối phương đỡ kịp mới đứng vững.

"Đi đường đừng nhìn điện thoại." Giọng nói trầm thấp của Ứng Phi Trục vang lên ngay trên đỉnh đầu cậu.

Bạch Nhung: !!!

Cậu hoảng hốt ngẩng đầu, nhìn thấy gương mặt như tác phẩm thần thánh của Nữ Oa, mới xác nhận người mình đụng phải đúng là Ứng Phi Trục.

"Ứng tiên sinh!" Bạch Nhung nhỏ giọng kêu lên: "Sớm vậy sao?"

Ứng Phi Trục nhẹ nhàng ngửi thấy mùi đồ ngọt nhàn nhạt trên người tiểu yêu quái, lập tức hiểu ra lý do cậu xuất hiện ở tầng văn phòng của mình: "Đến tặng đồ cho tôi?"

Bạch Nhung không ngờ Ứng Phi Trục đoán nhanh như vậy, gật đầu: "Dạ, tôi đặt trước cửa văn phòng rồi."

Ứng Phi Trục khẽ cười: "Không tự tay đưa cho tôi sao?"

Trong không gian kín của thang máy, dù Bạch Nhung cố kéo giãn khoảng cách thế nào thì hai người cũng chỉ cách nhau chưa đầy một mét.

Cậu nghe rất rõ tiếng cười khẽ của đối phương cùng nhịp rung nơi lồng ngực, giọng cười trầm ấm khiến vành tai tê dại.

Bạch Nhung hơi chột dạ. Cậu biết tặng quà mà không đưa tận tay là không lịch sự nhưng thuộc tính sợ xã hội khiến cậu thật sự không thích giao tiếp.

"Xin lỗi..." Bạch Nhung chỉ có thể nói vậy.

Ứng Phi Trục: "Sao lại xin lỗi nữa?"

Vì Bạch Nhung vào thang máy mà không ấn tầng nên thang máy vẫn chưa chạy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!