Bạch Nhung nghiêng đầu: "Vườn bách thú kỳ diệu?"
Cốc Ly Sơn tiện tay rút một cuốn sách, liếc qua tiêu đề, ngay sau đó nhíu mày với vẻ hơi cổ quái nhưng vẫn trả lời nghi vấn của Bạch Nhung trước.
"Đúng vậy, đạo diễn tên là Hà Khánh Huy, danh tiếng cũng khá ổn." Cốc Ly Sơn nói: "Năm ngoái chiếu mùa đầu tiên, phản hồi không tệ nhưng độ thảo luận với lượng phát sóng vẫn không cao. Khách mời cố định mùa trước cũng không muốn gia hạn hợp đồng, đạo diễn muốn tìm hai nghệ sĩ trẻ tuổi hơn để khuấy động không khí."
Bạch Nhung: "Khuấy động không khí? Em thấy mình không quá phù hợp..."
Cốc Ly Sơn nhún vai: "Nói là khuấy động không khí, thực tế là tìm lao động trẻ. Chương trình này phải tiếp xúc gần với đủ loại động vật trong vườn bách thú, khuân vác công cụ các kiểu. Một số khách mời nữ hoặc khách mời lớn tuổi không làm nổi, nên đạo diễn muốn tìm vài người trẻ khỏe."
Bạch
- lao động trẻ
- người hướng nội tiêu chuẩn
- Nhung trầm mặc ôm chặt cuốn sách mới mua trong tay. Trong mắt cậu, quay chương trình tạp kỹ gần như tương đương với xã giao, mà cậu lại không phải người thích xã giao.
Bạch Nhung vừa định mở miệng từ chối khéo, Cốc Ly Sơn đột ngột báo ra một con số: "Một trăm hai mươi vạn."
Bạch Nhung lập tức không theo kịp mạch não của hắn: "Cái gì một trăm hai mươi vạn?"
"Tổng cộng bảy kỳ, trừ chia cho công ty với thuế, cậu có thể cầm về một trăm hai mươi vạn." Cốc Ly Sơn giơ tay ra hiệu con số mười hai.
Bạch Nhung bị con số này làm cho choáng váng, thậm chí quên cả hít thở, chỉ có thể khô khan chớp mắt, lặng lẽ tính toán trong lòng.
Nếu dựa vào tiền lương trước kia, cậu phải làm việc mười năm mới tích cóp được một trăm hai mươi vạn. Mà bây giờ chỉ cần chịu đựng nửa năm, thậm chí chưa đến nửa năm là có thể kiếm được số tiền đó!
Trong cuộc giằng co giữa tiền bạc cùng nỗi sợ xã giao, tiền bạc trực tiếp chiếm thế thượng phong.
Bạch Nhung bỗng cảm thấy ngày về hưu của mình có lẽ có thể lùi lại thêm một chút nữa.
Cốc Ly Sơn gõ gõ mặt bàn: "Thế nào?"
Bạch Nhung nghiêm túc hẳn lên: "Ký hợp đồng luôn ạ?"
Cốc Ly Sơn cười: "Tất nhiên là ký. Chúng ta đâu phải công ty đen, yên tâm đi."
Bạch Nhung ngượng ngùng ôm chặt sách trong lòng hơn: "Em cảm thấy mình vẫn còn có chút sức lực."
Sợ xã hội gì đó, tạm thời để sang một bên vậy.
Đó là một trăm hai mươi vạn đấy!
Chia cho cô viện trưởng một nửa, mấy đứa trẻ ở viện phúc lợi có thể đến bệnh viện tốt hơn, biết đâu còn tăng thêm vài phần cơ hội khỏi bệnh.
"Được, để tôi bàn lại với lão Hà rồi gửi hợp đồng cho cậu xem."
"Vâng."
Trên mặt Bạch Nhung vì máu huyết dâng trào mà hơi ửng hồng. Cậu hít thở đều, cất toàn bộ sách vừa mở vào ngăn tủ dưới bàn trà, tiện thể âm thầm lập kế hoạch đọc sách.
Xử lý xong thùng chuyển phát nhanh, Bạch Nhung quay lại bàn ăn tiếp tục ăn cơm.
Cậu không kén ăn.
Đồ Cốc Ly Sơn mang tới có mặn có chay, phần còn rất nhiều, Bạch Nhung ăn không hết nhưng vẫn cố gắng nếm mỗi món một chút.
Trong lúc ăn, hai người đều không nói gì.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!