Chương 26: (Vô Đề)

Ứng Phi Trục cảm thấy có chút khó tin.

"Ai nói với cậu?" Y hỏi.

Bạch Nhung quay đầu nhìn về phía sau lưng mình. Ngay giây tiếp theo, một cái đuôi trắng muốt lông xù xù, chỉ nhìn thôi đã biết là sờ rất thích xuất hiện ngay trước mắt mọi người.

Ánh mắt của tất cả những người trong phòng đều đồng loạt dồn vào cái đuôi kia.

Chóp đuôi ngượng ngùng khẽ lắc hai cái, dán sát vào sau lưng Bạch Nhung, trông như xấu hổ đến mức không biết trốn vào đâu.

Bạch Nhung đưa tay sờ sờ đuôi mình, nhỏ giọng nói: "Đây không phải là đuôi mèo sao?"

Tình huống này thật sự rất không thích hợp.

Hoặc có thể nói từ khi biết Bạch Nhung hoàn toàn không hiểu gì về yêu quái, thậm chí còn không biết chính y với Thi Hoài là yêu quái, Ứng Phi Trục đã cảm thấy mọi chuyện không thích hợp.

Yêu quái tu hành vốn không giống loài người. Không có chuyện mở trường học, gom tất cả yêu quái vào một lớp, để thầy cô đứng bục giảng dạy dỗ từng chút một.

Phần lớn yêu quái đều đơn độc tu luyện, hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt là bản năng có sẵn từ khi sinh ra.

Chẳng qua Bạch Nhung lại giống như không biết gì cả.

Nếu không phải trên người cậu mọc ra một cái đuôi không phải của loài người, Ứng Phi Trục cảm thấy rất có khả năng Bạch Nhung sẽ cứ thế cho rằng mình là một con người bình thường.

Trong số đám người, Long Phú Tu là người phản ứng trực tiếp nhất. Hắn đứng dậy, đi thẳng đến trước mặt Bạch Nhung, gương mặt vốn cứng rắn sắc cạnh càng thêm nghiêm túc.

Bị hắn nhìn chằm chằm như vậy, cái đuôi của Bạch Nhung cũng xụ xuống, mềm oặt rũ sau lưng, hận không thể trốn ngay ra sau lưng Ứng Phi Trục.

"Làm, làm gì..." Bạch Nhung mở to đôi mắt tròn xoe, có chút sợ hãi nói: "Tôi không phải mèo yêu sao?"

Ứng Phi Trục lập tức đưa tay chặn Long Phú Tu, ngăn hắn lại: "Đứng đó nói thôi, đừng dọa cậu ấy."

"Tôi dọa cậu ấy hồi nào?"

"Cậu không thể thu bớt cái hơi thở hung bạo của cậu lại à?"

Mỗi lần nói chuyện với Ứng Phi Trục, Long Phú Tu đều không có sắc mặt tốt, hơn nữa còn hay gắt gỏng cãi trả. Nhưng lần này, hắn lại cứng rắn nghẹn lời, đen mặt thu toàn bộ hơi thở Tì Hưu quanh người.

Dù sợ, Bạch Nhung vẫn không biểu hiện ra vẻ quá nhút nhát. Chỉ là quá khứ trưởng thành của cậu khiến cậu rất khó có thể bình thản đối diện với cảnh tượng như thế này.

Long Phú Tu tiến thêm một bước về phía cậu.

Lần này, Bạch Nhung không lùi lại.

"Giơ tay lên."

Bạch Nhung quay đầu nhìn Ứng Phi Trục, dò hỏi bằng ánh mắt. Thấy y gật đầu xác nhận, cậu mới ngoan ngoãn nâng tay mình lên.

Cử động nhỏ ấy không qua mắt được Long Phú Tu.

Có lẽ vì đây là đứa trẻ mà hắn với người thương từng nuôi nấng, mà Bạch Nhung lại thân cận với con Ứng Long đáng ghét này. Cảnh tượng đó khiến Long Phú Tu rất khó chịu nhưng hắn vẫn cố ép cảm xúc tiêu cực xuống, chậm rãi nắm lấy tay cậu.

Chỉ trong chớp mắt, Long Phú Tu liền buông tay Bạch Nhung ra, nói: "Trên người cậu ấy có lực lượng của Thiên Đạo. Chuyện này cậu cũng không phát hiện ra sao?"

Ứng Phi Trục: "..."

Y vốn ghét Thiên Đạo

- thứ chuyên trói buộc yêu quái, cũng không bao giờ chủ động tiếp xúc nên hiểu biết về loại lực lượng này không bằng Bạch Trạch với Long Phú Tu; nhưng điều đó không có nghĩa y sẽ chịu để Long Phú Tu mỉa mai.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!