Chung quanh công viên này hầu như chưa được khai phá.
Dù cư dân gần đó có về trung tâm thương mại ăn uống, dạo phố cũng sẽ không vòng qua mấy ngã tư phức tạp để đi sang phía công viên này.
Vì thế hai người gần như không làm biện pháp bảo vệ gì, chuẩn xác mà nói là Minh Lộ không có bảo vệ gì. Còn Bạch Nhung mới chuyển sang làm nghệ sĩ chưa tới hai tháng, đến giờ ngoài mấy tấm ảnh Phương Bác Thâm đăng trên Weibo ra, cậu chưa có bất cứ tác phẩm nào, đi trơ trơ ngoài đường cũng chẳng sợ bị nhận ra.
Minh Lộ lại hoàn toàn khác.
Anh ta là ca sĩ đỉnh lưu bạo hồng cấp hiện tượng, album bán chạy toàn cầu, là nhân vật đứng trên đỉnh kim tự tháp của giới ca hát hiện nay. Huống chi ngoại hình bản thân của anh ta cũng quá mức xuất sắc.
Không trang điểm đi ngoài đường cũng đủ thu hút ánh nhìn, lại còn không đội mũ, không đeo kính râm, không mang khẩu trang, bị nhận ra là chuyện quá dễ dàng.
Người ta là "quẹo góc gặp được tình yêu", còn anh ta thì thành "quẹo góc gặp một đám fan", lại còn bị vây chặt giữa đám đông.
Nghe xung quanh vang lên tiếng hoan hô, xin chữ ký không dứt, Bạch Nhung hận không thể tại chỗ biến thành một con mèo nhỏ, chui qua khe chân mọi người mà trốn đi.
Minh Lộ đã không còn tâm trí để nói chuyện với Bạch Nhung, vừa ký tên cho fans vừa hỏi bọn họ làm sao biết mình ở đây.
"Khoảng bốn giờ chiều, có fan thấy anh ở bên núi A Bà Sơn qua đường."
"Cô ấy còn chụp ảnh nữa! Đăng lên Weibo rồi!"
"Lúc đó anh lái xe hạ cửa kính, nhìn phát là nhận ra ngay!"
Bạch Nhung đứng bên cạnh nghe rõ mồn một: "..."
Cậu dùng ánh mắt lên án nhìn Minh Lộ, khiến Minh Lộ cũng hơi ngượng ngùng.
Minh Lộ: "Mấy người còn đăng Weibo nữa hả?"
"Bọn em chỉ nói trong nhóm fan thôi, ai ngờ bị tài khoản marketing chuyển ra ngoài."
"Giờ còn đang lên hot search đó."
Minh Lộ ký xong tên, lấy kính râm với mũ từ tay trợ lý đội lên, gương mặt xuất sắc lập tức bị vành mũ che khuất hơn nửa.
Đội xong cho mình, anh ta lại cầm thêm một chiếc mũ cùng kiểu, quay sang gọi: "Tiểu Bạch Nhung, lại đây, đội cái này vào."
Bạch Nhung đang đứng sau lưng Cốc Ly Sơn, cố gắng hạ thấp cảm giác tồn tại. Kết quả một tiếng gọi này vừa vang lên, mọi nỗ lực của cậu đều tan thành mây khói.
Thấy Bạch Nhung không phản ứng, Minh Lộ trực tiếp cầm mũ, động tác coi như nhẹ nhàng, chụp lên đầu cậu.
Đội mũ xong, anh ta cúi đầu lục túi trợ lý: "Hình như không có kính râm, lấy cho cậu cái khẩu trang vậy."
Nói xong, anh ta rút ra một chiếc khẩu trang đen dùng một lần, đưa cho Bạch Nhung.
Bạch Nhung xé bao, đeo khẩu trang lên.
Chiếc khẩu trang đen khiến khuôn mặt vốn đã nhỏ của cậu trông càng thêm tinh xảo. Hơn nửa gương mặt bị che đi, ngược lại làm đôi mắt lộ ra bên ngoài càng thêm thu hút.
Mấy fans đứng gần thậm chí có thể nhìn rõ hàng mi cong dài, đen nhánh như lông quạ. Khi cậu cụp mắt, dưới ánh đèn đường vàng ấm, bóng mi rơi xuống mí dưới, để lại một mảng bóng mờ mảnh nhỏ.
Minh tinh thế nào thì fan thế ấy.
Fans của Minh Lộ không phải kiểu bị phòng làm việc nuôi dưỡng thành điên cuồng. Phần lớn đều là người sinh sống, làm việc gần đó, thấy ảnh trong nhóm fan liền tới thử vận may.
Ngay cả khi vây lên xin chữ ký, họ cũng không chen lấn ồn ào, trong giới giải trí có thể xem là fans tố chất rất cao.
Vì vậy, khi thấy Bạch Nhung đi bên cạnh Minh Lộ, họ không hề nghĩ cậu đang ké fame, trái lại còn thầm cảm thán khi cậu ngước mắt lên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!