Bạch Nhung được nhân viên công tác của đoàn phim hộ tống xuống núi, đến chân núi để đón Cốc Ly Sơn.
"Anh Ly Sơn." Bạch Nhung mở nắp chai nước khoáng đã cố ý mang xuống, đưa cho Cốc Ly Sơn.
Cốc Ly Sơn mặc đồ y hệt lúc đi làm việc, một bộ vest đen chỉnh tề, trán lấm tấm mồ hôi. Hắn nói cảm ơn Bạch Nhung, nhận lấy chai nước rồi tu một hơi hết nửa chai. Đến khi thở đều lại, hắn mới đưa tay lau mồ hôi trên trán.
Cốc Ly Sơn hỏi: "Vết thương thế nào rồi?"
Bạch Nhung cũng mở một chai nước khác vừa định uống, nghe hắn nhắc đến vết thương, lập tức nhớ lại cảnh mình và Ứng Phi Trục ở chung một lều để bôi thuốc. Ngay tức khắc, cậu bị sặc, ho sặc sụa: "Khụ khụ! Vẫn, vẫn ổn."
Thấy vẻ chột dạ rõ ràng đó của Bạch Nhung, Cốc Ly Sơn lại càng không tin: "Để atôiôih xem nào?"
Nhưng có kinh nghiệm lần trước, lần này Bạch Nhung túm chặt vạt áo, chết sống cũng không chịu vén lên: "Thật sự mà, Ứng tổng bôi thuốc cho em rồi. Anh ấy nói là thuốc rất quý, giờ đã đóng vảy rồi."
Lời nói là thật, nhưng nghe thế nào cũng không có độ tin cậy.
Nói xong, Bạch Nhung lùi lại một bước, rõ ràng là sợ Cốc Ly Sơn tiếp tục kiên trì kiểm tra vết thương ở eo.
Thế nhưng phản ứng của Cốc Ly Sơn lại hoàn toàn không giống như Bạch Nhung dự đoán.
Nghe cậu nhắc đến tên Ứng Phi Trục, Cốc Ly Sơn sửng sốt một chút, gật đầu: "Vậy thì chắc không sao đâu. Đúng lúc cậu đang nghỉ, chuyến này mình ghé thành phố C, tìm người quay MV."
Bạch Nhung chỉ vào mình: "Em á?"
"Tôi đã gửi thông tin của em cho Minh Lộ rồi. Cậu ấy thấy ngoại hình cậu rất hợp với thiết lập MV. Nếu trong tuần này cậu rảnh, vậy sẽ chọn cậu quay."
Vốn dĩ lịch quay MV này bị trùng với lịch của Bạch Nhung, Cốc Ly Sơn cũng đã chuẩn bị từ bỏ. Không ngờ Bạch Nhung đột nhiên bị thương, Phương Bác Thâm còn vì thế mà cho cậu nghỉ ba ngày để dưỡng sức.
Bạch Nhung không rành lắm về việc sắp xếp lịch trình trong giới giải trí, do dự hỏi: "Đạo diễn Phương có cho phép không?"
"Tôi đã nói với đạo diễn Phương rồi. Anh ta bảo chỉ cần cậu quay xong trong vòng ba ngày, không ảnh hưởng tiến độ đoàn phim là được."
Hắn đã nói đến mức này rồi, Bạch Nhung cũng không từ chối nữa, trực tiếp đồng ý.
Đến thành phố C, Cốc Ly Sơn thuê một chiếc xe.
Theo thói quen, Bạch Nhung ngồi vào ghế phụ, cài dây an toàn xong, nghe đối phương hơi nghi hoặc hỏi: "Tôi tưởng cậu sẽ ngồi ghế sau chứ."
Bạch Nhung ngẩng đầu khó hiểu: "Sao vậy ạ?"
"Dù sao cũng là nghệ sĩ, giống ông chủ hơn, thường đều ngồi ghế sau." Cốc Ly Sơn giải thích ngắn gọn.
Bạch Nhung chưa từng làm nghệ sĩ, hơi ngại: "Em quen rồi."
Trước đây Ứng Phi Trục luôn tiện đường chở cậu đi khắp nơi.
Vì cuộc đối thoại lần đầu gặp mặt, cậu không dám mở cửa ghế sau, mỗi lần đều ngoan ngoãn ngồi ghế phụ.
Chưa đầy hai tháng, thói quen này vậy mà đã hình thành.
Xe khởi hành, chạy về phía nội thành thành phố C.
Dọc đường, núi non trùng điệp liên tiếp lùi về phía sau.
Cốc Ly Sơn vừa quan sát đường sá, vừa tranh thủ nói với Bạch Nhung về lịch trình quay MV lần này: "Nếu thuận lợi, ngày mai là quay xong. Bối cảnh thật với phông xanh đều đã chuẩn bị sẵn, giờ chỉ thiếu diễn viên MV."
Nghe vậy, Bạch Nhung bỗng thấy quy trình quay MV này có gì đó không ổn. Diễn viên còn chưa tìm xong, mà bối cảnh đã dựng hết rồi?
Là thành phố núi nổi tiếng toàn quốc, đường sá ở thành phố C vừa dốc vừa quanh co, hai bên là rừng cây cao lớn che kín bầu trời. Nhưng do đặc thù địa lý, rừng cây ở đây không mang lại mấy phần mát mẻ, thậm chí còn oi bức hơn thành phố A.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!