Chương 21: (Vô Đề)

Bạch Nhung cảm thấy cổ họng khô khốc, lặng lẽ dịch người lùi về sau.

Ứng Phi Trục đặt lọ thuốc vừa xin được từ Phương Đông Thanh xuống đất: "Lại đây, trốn xa thế thì bôi thuốc kiểu gì?"

Bạch Nhung cứng người nhìn tay y, thấy đúng là có thuốc thật mới miễn cưỡng yên tâm.

Ứng Phi Trục nhấc mí mắt, thấy tiểu yêu quái vẫn co rúm ở xa, trực tiếp vươn tay ấn người xuống đất, mặc kệ cậu giãy giụa mà vén vạt áo lên.

Bạch Nhung theo bản năng vặn eo né tránh.

"Đừng nhúc nhích." Ứng Phi Trục hạ giọng quát khẽ.

Bạch Nhung lập tức không dám cử động nữa, đáng thương cố quay đầu nhìn động tác của y. Do tư thế hạn chế, cậu chỉ lờ mờ thấy một bàn tay khớp xương rõ ràng mở nắp bình ngọc trắng nhỏ, thân bình nghiêng xuống, chất lỏng màu trắng ngà chảy ra.

Vết thương bị bao phủ bởi cảm giác mát lạnh, ngay sau đó lại được lòng bàn tay ấm áp nhẹ nhàng tản đều.

Khác với Bạch Nhung, lòng bàn tay Ứng Phi Trục dường như có một lớp chai mỏng.

Trong lúc bôi thuốc, Bạch Nhung cảm nhận rõ mấy vết chai của y khẽ cọ qua làn da mịn màng, chỗ tiếp xúc rất nhanh hiện lên vệt đỏ nhạt. Cậu không thấy rõ biểu cảm trên mặt y, chỉ có thể kéo chăn trùm kín mặt, sợ nhiệt độ tăng quá nhanh sẽ nổ tung.

Da Bạch Nhung vốn là loại trắng lạnh tiêu chuẩn, phơi bao nhiêu cũng không sạm, tuyết trắng mịn màng. Trong tình trạng ấy, vết thương lại càng trông đáng sợ.

Ánh mắt Ứng Phi Trục trầm xuống, ngón tay vốn đang bôi thuốc dần dần hạ thấp, cuối cùng dừng lại ở hõm eo mê người kia, nhẹ nhàng ấn xuống.

Ưm—

Hô hấp Bạch Nhung đột ngột rối loạn, vòng eo đang căng cũng mềm nhũn, cả người vô lực úp sấp trên chăn lều.

Ứng Phi Trục như bị động tác ấy kéo về tỉnh táo, lập tức rút tay khỏi eo cậu, xoay người thu dọn lọ thuốc. Y khẽ ho một tiếng: "Thuốc để lại cho cậu. Mỗi tối bôi một lần, ba ngày là vết thương khép hẳn, sẽ không để lại sẹo."

Đầu óc còn ong ong nhưng câu nói này lập tức kéo sự chú ý của Bạch Nhung lại.

"Ba ngày là khỏi sao?" Thần kỳ vậy! Chẳng lẽ đây là loại thuốc chỉ người giàu mới có?

Ứng Phi Trục: "Ừ."

Bạch Nhung cảm thán: "Lợi hại thật."

Ứng Phi Trục đặt lọ thuốc đã thu dọn xong lên tủ thấp bên cạnh.

Ngay khoảnh khắc y xoay người, Bạch Nhung đã ngồi dậy trên giường, cố xoay người nhìn vết thương sau eo.

Đóng, đóng vảy rồi?!

Bạch Nhung khiếp sợ. Tính ra từ lúc bị rạch chảy máu đến giờ còn chưa đầy hai tiếng mà!

Cậu đánh bạo đưa tay chạm thử.

Không đau.

Nếu không biết trước, chắc chắn sẽ nghĩ đây là vết thương từ ba ngày trước.

Ứng Phi Trục nhanh tay giữ lấy bàn tay đang định chọc mạnh hơn: "Muốn vào bệnh viện tâm thần à?"

Bạch Nhung buồn bực buông tay, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Chỉ có chút tò mò thôi mà."

Là yêu quái nên vết thương của cậu vốn hồi phục nhanh hơn người thường khoảng hai mươi phần trăm, nhưng nhanh đến mức này thì thật sự quá mức.

"Ứng tổng, thuốc này chắc đắt lắm nhỉ?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!